Người không muốn thổ lộ tâm sự của mình cho
người khác đa phần đều biểu lộ tình cảm bằng con chữ. Cuộc đời mỗi con người ai
cũng có một cách để biểu lộ những hạnh phúc và yêu thương, bất luận là ôm chặt
lấy gấu bông và hôn lên nó hay là có thể nhảy múa giữa chốn đông người. Cô ấy
không thể nhảy múa giữa chốn đông người, nhưng ngay khi trở về từ những ngày “Ăn,
Cầu nguyện và Yêu”, cô ấy đã ôm chặt lấy con gấu bông anh tặng cho cô từ 4 năm
về trước, nồng nhiệt hôn lên mắt, lên mũi nó, bắt đầu ngồi xuống và viết, viết để
cảm ơn những ngày đã qua, cảm ơn tình yêu anh đã dành cho cô ấy!
Chính cô ấy cũng không ngờ, anh đã dành cho cô cuộc du hành
tới miền đất vừa thân thương vừa xa lạ, dành cho cô một chặng đường đủ dài để
lắng sâu và soi rọi đời sống bên trong. Anh trao cho cô thương yêu và hạnh phúc,
không phải chỉ như một người hiểu rõ trái tim trẻ con sẽ dịu xuống khi nhìn thấy
một chiếc nôi…, mà còn là nhân chứng, là người trị liệu, là người đối thoại dịu
dàng và dõi theo tất cả những cảm xúc cứ dâng tràn, dâng tràn như truỷ triều dâng
lên trước mặt, trong cô.
Thời gian cuộc đời nếu có thể giống như biển cả ngày hè thì
tốt quá!
Họ nắm tay nhau đi dọc bình yên, gió thổi qua sóng biển, thổi
qua bãi cát, thổi qua anh, thổi qua hàng phi lao rậm rạp, cuối cùng lướt nhẹ
qua mặt cô, mang ký ức thổi thành những cánh hoa.
Anh nhìn ra biển, cô nhìn anh tới tận đêm khuya, gió biển thổi
những sợi tóc trên trán anh, ánh mắt anh vẫn trong veo cùng với sự trầm tĩnh
rất đàn ông như thế, vẫn nắm tay cô, cái nắm tay, là cách nói thay cho một
người rất thương một người, một người muốn che chở một người… Xa xa, biển phía đông
như hòn đá quý óng ánh sâu thẳm dưới bầu trời, vào giây phút đó, giao tiếp không
phải để bày tỏ chính bản thân mình nữa mà là để yêu thương, vào giây phút đó, cô
chỉ biết vùi mặt vào ngực anh, ra sức chà đi chà lại, trên người anh luôn có mùi hương cô
yêu, cô cố gắng hết sức ôm chặt anh, lòng tràn ngập cảm giác lưu luyến không muốn
rời. Trong đêm khuya, trước biển mênh mang này, người đàn ông cô yêu ở đó, trái
tim anh ấy đập ngay lồng ngực cô, sao thời gian
có thể rời đi được chứ? Cho dù chỉ có một ngày,
cho dù chỉ có một giờ, thì xin hãy cứ như vậy, để cô được hưởng thụ, hưởng thụ
những giờ phút bên anh, được ngày nào hay ngày đó. Định mệnh đâu phải là phó mặc cho số
phận, định mệnh chính là cây cầu mà ta xây nên để đến được với người mình yêu…
Bình minh lên, từng ánh nắng xuyên qua bóng cây rồi tràn ngập
cả căn phòng. Cô thức dậy cùng anh, đầu vẫn gối lên cánh tay anh như ngày xưa
chưa cũ, vẫn nghĩ rằng đó chỉ là một giấc mơ. Không là giấc mơ, là sự thật, là
sự thật, bởi trong đêm khuya tĩnh lặng, nhiều lần cô thức dậy, anh ở đây, ôm cô
vào lòng như thế, không rời. Cô nghiêng người nhìn anh, trên mặt anh có nụ cười
mỉm mê người, điều này thực sự khiến cô đắm đuối. Đem lòng yêu người đàn ông ưu
tú và yêu mình như thế, yêu anh rồi không thể yêu ai được nữa!!!
Anh và cô ngồi bên nhau trong một quán cafe nhìn ra bờ biển, nắng
tinh khôi, gió tinh khôi, trẻ em nô đùa trên cát, họ dịu dàng trêu chọc dây dưa
lẫn nhau. Cô muốn hát cho anh nghe, dùng cả tấm lòng để hát cho anh nghe, đây
chính là vị ngọt ngào thật sự của bài hát. Không phải là hát bài gì, mà là để
đối phương nghe được bài hát ấy như thế nào. Nhưng cô đã quên lời bài hát, tất cả lý trí của cô khi ở bên anh hoàn toàn tan
biến, chỉ còn lại sự chờ đợi và mong mỏi không điểm cuối về một ngày như thế, một
ngày như thế nữa sẽ đến, phải không anh???!.
(From a love story)
.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét