Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

Ngày lặng gió


 Nơi cao nhất của nhà thờ là tháp chuông, Cha đã từng đặt một kính viễn vọng cho tôi quan sát những vì sao trên bầu trời từ đó.
Một lần vào dịp trung thu, trên chiếc ghế ghỗ Cha tự tay đóng để tôi có thể đứng nhìn vừa tầm mắt, ngắm mặt trăng xanh tròn vành vạnh, xung quanh thưa thớt những vì sao, tôi hỏi: “Những vì sao có bao giờ chết không Cha?”
            “Có những vì sao đã bị đốt cháy rất lâu rồi, Nhi ạ” - Cha trả lời.
“Chúng chết rồi, phải không Cha?" 
“Chúng chết rồi, nhưng ít nhất chúng cũng đã từng rất sáng, sáng đến mức ánh sáng của chúng vẫn du hành qua không gian. Để cho con vẫn có thể nhìn thấy chúng”…
Sau đó, tôi trưởng thành lên rất nhiều, nhưng lại không hề nhìn thấy được tương lai!
Ai đó nói, người có óc khôi hài trong giao tiếp thường rất thông minh. Tôi là một cô gái không có tính khôi hài trong giao tiếp, như vậy có nghĩa là chỉ số thông minh của tôi có lẽ chỉ ở mức trung bình. Tôi luôn như một con chim, đầy cảnh giác, không dễ dàng đậu lại. Một ngày, con chim nhỏ đó yêu anh, yêu đến mức đánh mất quyền kiểm soát trái tim mình, mà vẫn hạnh phúc vì điều đó. Thế nào là yêu đến chứa chan, thế nào là thương đến thắt lòng, đều đã cùng anh trải qua tất thảy. Ngày hôm nay, có người nhắn gửi: “Tôi cho em thời gian suy nghĩ, giới hạn 10 ngày thôi, ngay khi tôi từ Nauy trở về!”
Họ cho tôi thời gian là 10 ngày giới hạn, tôi lại cần anh ấy cả đời, không hối hận. Thói quen không thể bỏ, lúc này chỉ muốn được rúc vào lòng anh, cho tôi quên đi cái hoang vu khi tâm hồn mình trống rỗng.
Tôi đứng cùng hai đồng nghiệp ngoài hành lang, bị cuốn vào những câu chuyện khôi hài của họ, thực lòng không hiểu vì sao mình khó có thể nói chuyện khôi hài. Chị ấy nhìn tôi bảo: “Lúc nào cũng thấy em toả sáng”. Bị bất ngờ, chỉ số thông minh tụt xuống mức càng thê thảm, tôi trả lời rất mất tự nhiên: “Em bình thường mà”.
“Con có biết vì sao con gặp nhiều rắc rối không?, là vì con toả sáng, dù con toả sáng bằng chính sự tôn nghiêm của bản thân mình. Nhưng đừng vì sợ rắc rối mà đánh mất đi sự tôn nghiêm đó, bởi chính điều đó làm con khác biệt, không thể lẫn trong một đám đông” -  Ngày xưa, Cha nói!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét