… Cuộc họp giao ban 2 tuần một lần vào sáng
thứ 2 như thường lệ của cơ quan được thông báo huỷ vào phút cuối. Giám đốc sau
đó yêu cầu 5 người cùng lên Bộ tham dự một cuộc họp khẩn với Tổng cục, CASPO và
CIMEC. Tôi bước vào cùng với mọi người, khách nước bạn còn chưa đến. Trong căn
phòng rộng mà lát nữa nếu ai có ý kiến sẽ ấn vào một nút trên cần micro ngay
trước mặt để phát biểu, những người có liên quan đều đã có mặt ở đây. Họ đang
nói cười rôm rả về chuyến đi khảo sát các tỉnh ven biển miền Trung những ngày qua,
nhận xét về một vài cô người đẹp hay hoa hậu biển nào đó đầy bốc lửa được sắp
xếp ngồi cạnh chủ tịch trong những buổi tiệc tùng chiêu đãi. Ai đó đứng lên kéo
ghế và chỉ tôi ngồi vào vị trí đầy nhạy cảm, tôi mỉm cười nói: “Cảm ơn anh, em
ngồi cùng đoàn mình để tiện trao đổi công việc”. Tôi ngồi xuống bên cạnh trưởng
phòng SM, gần đây, tôi thường xuyên làm việc cùng chị trong các vấn đề liên
quan tới hợp tác và khoa học.
Ông đi vào phòng họp, dường như nghe được
những câu chuyện phiếm mà người ta vừa bàn luận, họ im lặng vài giây khi thấy
ông rồi tiếp tục bông đùa: “Chủ tịch ngồi cạnh toàn hoa hậu và người đẹp, vậy
mà vẫn không thấy nghiêng ngả vì ai. Tội cho bọn em đứa nào đứa nấy mắt chữ A
mồm chữ O, tôm hùm hải sâm ngay trước mặt cũng không muốn nuốt…”
“Không phải gu. Với tôi phụ nữ phải giống như loài hoa quý, khiến
mình có cảm giác khó mà chạm tới và bị ám ảnh về việc được bảo vệ nó, khiến
mình phải ngơ ngẩn với ánh mắt đẹp mơ màng và giọng nói thủ thỉ làm cho người
ta chú ý. Tôi không nghiêng ngả vì những chân dài bốc lửa như các ông, tôi
nghiêng ngả vì vẻ thanh lịch mong manh và vẻ đẹp có khí chất cùng phong cách.
Nó khiến cho đàn ông thực sự đều muốn đưa bờ vai cho người ta làm chỗ dựa,
không phải là thứ để dùng chỉ một lần.” - Ông nói với họ đến đâu, chị trưởng
phòng SM lại đá vào mắt cá chân tôi đến đó, nó khiến cho tôi đau nhói. Mọi người càng cười
nói rôm rả hơn với những chia sẻ của ông. Tôi mở quyển sổ ghi chép nội dung các
buổi họp hành, cúi đầu nắn nót ghi ngày tháng và tiêu đề cuộc họp, né tránh
những ánh nhìn đầy hàm ý, đứng lên bắt tay chào hỏi khách nước bạn khi họ bước
vào… vừa mới bắt đầu, đã có chút không thoải mái, khó chịu đến nỗi hít thở
không thông…
“Tôi ghét chiếc nhẫn trên ngón tay em, ghét cách em cố tình
trưng bày nó trước mặt tôi nữa, em ngụ ý trái tim em có chủ. Em làm sao mà làn
da trắng xanh đến trong vắt thế kia?” - Ông tiếp tục tra tấn tôi bằng tin nhắn,
tiếng chuông reo tôi mới biết mình chưa kịp để điện thoại ở chế độ silent. Tôi
ghét cảm giác này, rất ghét cảm giác này, không trả lời, tôi chuyển điện thoại
về chế độ rung, tay chống cằm lắng nghe, cố gắng nắm bắt nội dung những yêu cầu
của họ…
“Café?” - Cô bạn thân gửi cho tôi tin nhắn vỏn vẹn 1 từ như
thế. Tôi nhắn trả lời: “Về rồi sao, người Malaysia nói chuyện cộc lốc thế ah?”
“Lắm chuyện, có đi không thì bảo?” - Cô ấy đáp trả ngay lập
tức.
“Có ạ, 30 phút nữa đón ở cổng Bộ được không?” - Tôi lễ phép
với cô ấy.
“Được!” - Người Malaysia kết luận.
… Tôi thích tính đúng giờ của cô ấy. Chưa đầy 5 phút tôi đứng
ở cổng Bộ đợi chờ, cô ấy lái xe tới, mắt kính đen hất hàm trong xe khoát tay:
“Lên đi”. Bước vào, chúng tôi đập hai bàn tay vào nhau theo thói quen thay cho
lời chào sau những ngày không gặp. Cô ấy trắng ra và tăng cân.
Tôi tìm trong hộp đựng đĩa nhạc và lấy ra một chiếc đưa cho cô
ấy, lời bài hát
đưa tôi về một đêm tháng 6 thiết tha, đêm mà nhiệt độ và độ ẩm lên rất cao, không
khí sũng hơi nước, nồng nàn như trái cây chín rũ. Đêm của những kẻ yêu nhau
cuốn riết lấy nhau trong tình yêu say đắm, chỉ biết có nhau, tưởng như không có
tương lai, không có quá khứ…
Đến chỗ rẽ, cô ấy xoa vô lăng, động tác khiến cho tôi vô cùng
thích thú. Tôi vừa cười vừa nói: “Chà chà, điệu nghệ ghê. Gần giống Thạc sĩ lái
xe rồi”. Hiểu câu nói ấy, cô ấy phá lên cười, hai chúng tôi cùng cười vui vẻ,
rất vui vẻ, khiến cho tôi quên đi thực tại cuộc sống mệt nhoài. Ở đâu đó, tôi
đọc được rằng, phong cách lái xe của một người đàn ông phản ánh tính cách anh
ta. Có người thích liên tục đổi làn đường, tăng tốc giảm tốc bất ngờ, khiến
người ngồi trong xe hoa mắt chóng mặt. Loại người này tính cách hấp tấp bộp
chộp, không ổn định. Có người lái xe hết sức cẩn thận, bò rì rì trên đường,
không bao giờ vượt mặt ai. Loại người này cẩn thận có thừa, tầm thường nhạt
nhẽo. Còn có một người, lái xe nhanh nhưng điêu luyện và bình ổn. Người ấy tự
tin, bản lĩnh, vững vàng. Đàn ông như vậy đến tám
mươi tuổi vẫn có thể khiến cho tôi yêu sống yêu chết…
(To be continued…)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét