Thứ Năm, 26 tháng 2, 2015

Mùa xuân của em



 Mùa xuân… ngày thứ nhất!
Em ngồi ngược hướng trên chuyến tàu và mường tượng như mình đang đi ngược dòng một cách chóng vánh; để em được nhìn thấy cảnh vật đang trôi về phía trước chứ không phải lùi về phía sau; để em được nhìn thấy hình ảnh mình trên kính toa tàu, má vẫn hồng, mắt vẫn xanh, môi vẫn thơm và lòng vẫn bình yên chứ không chùng  xuống như dây đàn đã cũ; để em được nhìn thấy thanh xuân, tình yêu và tuổi trẻ; thanh xuân là ở tim mình, tình yêu là ở tim mình, và tuổi trẻ cũng là ở tim mình… phải vậy không anh?
Mùa xuân… ngày thứ hai!
Những cụm mây trắng quấn vào nhau như một chiếc kẹo bông khổng lồ, giống như chiếc kẹo bông mà Cha Ralph mua cho Meggi vào hội chợ mùa xuân năm ấy. “Có một truyền thuyết về con chim chỉ hót có một lần trong đời, nhưng hót hay nhất thế gian…”. Em đã luôn tin như thế, giữ niềm tin và hi vọng ấy trong lòng để có thể cảm thấy cuộc đời mình lúc nào cũng hạnh phúc đủ để mỉm cười. Em đã luôn tin rằng anh cũng rất nhớ em, bởi mỗi một chữ trong dòng tin nhắn “Yêu em nhiều” - là một lần tim em bồi hồi vội vã. 
Mùa xuân… ngày thứ ba!
Buổi chiều, thành phố mưa ướt sũng. Em đứng nép mình trên ban công tầng bốn, chỉ thấy sự thinh lặng thấm đẫm vào từng sợi len. Điện thoại nhảy đến điệu nhạc chuông quen thuộc, chờ đợi và hy vọng, vội vàng nhìn xuống, không phải anh, vội vàng tìm phím tắt âm thanh, thế là rớt luôn xuống đất, kêu thành tiếng buồn khô khốc… Em vẫn đứng ở ban công tầng bốn, đứng rất lâu rất lâu, chờ tiếng anh, đợi tiếng anh, tham lam chờ đợi anh... Em hít vào và thở ra một hơi thật dài, cho hơi nước bay lên khi trời vừa xẩm tối…
 Mùa xuân... ngày thứ bốn!
      Khi một trăm kilomet là cả một đại dương, em bắt đầu thấy tim mình ngạt thở. Anh ở đâu, người thương của em? Giữa thành phố triệu người?. Và như cả lúc này. Khi với tay tắt đèn. Buổi tối đổ ập xuống. Không có vòng tay anh, không có vùng ngực anh, không có mùi hương của anh, hoàn toàn đơn độc, không kìm lòng được mà gọi tên anh.... Một ngày có hai mươi tư tiếng, sao không thể có được chừng ba mươi phút dừng nhớ anh. Để em có thể thở được, để em có thể cười được, một cách thật lòng. 
      Mùa xuân... ngày thứ... !
     Đôi khi chỉ là khoảng trống của một người để lại, mà sao cả thế giới này cũng chẳng thể lấp đầy?
      Anh ở đâu, mùa xuân của em?

Thứ Sáu, 13 tháng 2, 2015

Anh là tất cả của em (Cho Valentine 2015)



Anh có lòng tin vào những điều ngỡ như cổ tích không?. Ngày bé, em thường nhảy lên rồi mong Chúa sẽ giúp mình bay được. Nhưng thực ra lại ngã lăn xuống như một hòn đá. Em tự dỗ mình, em đang bay xuống... Cho tới khi, cho tới khi có một người khiến em cảm thấy như mình thực sự đang bay lơ lửng trên mặt đất… Người ấy chính là anh..
Có hàng triệu điều anh đã làm khiến cho trái tim em chao đảo. Em đã chưa từng biết rằng khoảnh khắc em được dụi gương mặt mình vào vùng ngực ai đó sẽ ngọt ngào đến thế… Cho tới khi, cho tới khi em được dụi gương mặt mình vào ngực anh, em như được trở về nhà vậy. Anh có đang giữ  mặt trời trong trái tim không? Tại sao ngực anh, vòng tay anh lại ấm áp và quá đỗi thân thương với em đến thế? Khát vọng cả cuộc đời em là được anh yêu thương che chở, yên ổn qua ngày, cẩn thận bao bọc, không để em sợ hãi, không để em khốn khổ, không để em lưu lạc, không để em  không có chỗ dựa. Và anh đã biến những khát vọng ấy thành hiện thực cho em. Khát vọng của em không phải là ai đó, nhân ngày lễ tình yêu tặng cho em chiếc nhẫn. Em trả lời: “Anh hãy giữ lại đi, những viên đá quý này không thể soi sáng cuộc đời em được.”… Ai cũng muốn cuộc đời thật đơn giản, lúc buồn thương có thể gói ghém thành lời, đem nhét vào một cái hộp và quăng xa ra biển. Vì lòng biển bao la nên lúc nào cũng đủ bao dung mà cuốn trôi hết thảy đi xa. Sau một đợt sóng là hân hoan trở lại, sau một ngày mưa là lại háo hức rạng ngời, phải không anh?
Anh có nhớ em không? Nhớ  nhiều như phút giây tạm biệt này... Khắp phố phường sẽ toàn là người, là hoa, là những nụ cười hạnh phúc chào năm mới; nhưng đến cả một dáng người giống như  anh, nụ cười giống như nụ cười của anh, em cũng không thấy được. Em sẽ luôn thầm nói: “Em rất nhớ anh”, rồi cố gắng để cười vui, cười để không phải thấy chính mình rơi nước mắt.
Yêu là gì? Là: Xoay người, để nước mắt rơi xuống trong đêm tối nơi anh không nhìn thấy, còn dưới ánh mặt trời ... anh  nhìn thấy ... là nụ cười rạng rỡ của em!

Thứ Năm, 5 tháng 2, 2015

Những gì đẹp nhất



(Hoa Túy điệp - Thung lũng hoa Nhật tân Hồ Tây mùa đông năm 2015)
 
Cho em được ghi khắc vào lòng những buổi sáng mùa đông. Làn hơi nóng từ tách cafe bay lên, bảng lảng rồi đặc quánh trong không gian mà em chỉ nhìn thấy anh và nỗi nhớ.Cái lạnh ở ngoài kia chẳng thể nào đong đếm được ngọt ngào nơi quán cũ, vị đắng của cafe chẳng thể nào làm tan được những khắc khoải yêu thương...
Cho em được ghi khắc vào lòng những chiều muộn mùa đông. Ngược xuôi, ngang dọc của cuộc đời bỗng chốc thành bình yên, chẳng còn mệt mỏi cũng chẳng còn lo toan trong trái tim em nữa. Em tựa đầu vào vai anh yên ả, hít đầy một lần thở mùi hương anh, mùi hương nỗi nhớ, nhìn anh nheo mắt cười hiền hậu, với em…
Cho em được ghi  khắc vào lòng những buổi tối mùa đông. Thành phố lên đèn, bóng đêm ập xuống. Em ngồi bó gối bên bệ cửa, nghe Bằng Kiều hát “Người là ước mơ thôi…”. Có một thứ cảm xúc đó là  không kìm lòng được nỗi nhớ, xâm nhập vào xương tủy và hoành hành ở nơi không ai thấy. Có một thứ cảm xúc đó là không ngừng gọi tên anh…
Cho em được ghi khắc vào lòng cách anh yêu em, cách anh thương và cách anh nâng niu chằm bẵm. Bàn tay ấm áp chỉn chu em vẫn đặt môi mình vào nơi ấy; trái tim tràn ngập yêu thương cho em; vầng trán lấp lánh giọt mồ hôi của những nỗ lực không ngừng. Anh mang trở về cho em giấc mơ thời thơ ấu. Anh mang trở về cả thế giới cho em…
Cho em được ghi khắc vào lòng mỗi lúc chúng ta bên nhau, thế giới ngoài kia như dừng lại... Anh là ánh mặt trời sưởi ấm cuộc đời em. Nếu không có anh, thế giới mỹ lệ hay ảm đảm cũng chỉ là những khoảng trống hư hao. Hà nội là thành phố của em  từ kiếp trước?, khi những gì đẹp đẽ nhất anh đã dành cho em…
Cho em được ghi khắc vào lòng, vào nơi sâu thẳm trái tim anh… nếu ngày nào đó em lạc bước trong cõi hư vô và giữa một biển người mênh mông vô tận. Em sẽ mặc chiếc váy lụa màu xanh hy vọng, đứng ở  nơi nổi bật nhất…  chờ anh…