(Hoa Túy điệp - Thung lũng hoa Nhật tân Hồ Tây mùa đông năm
2015)
Cho em được ghi khắc vào lòng những chiều muộn mùa đông. Ngược
xuôi, ngang dọc của cuộc đời bỗng chốc thành bình yên, chẳng còn mệt mỏi cũng
chẳng còn lo toan trong trái tim em nữa. Em tựa đầu vào vai anh yên ả, hít đầy
một lần thở mùi hương anh, mùi hương nỗi nhớ, nhìn anh nheo mắt cười hiền hậu,
với em…
Cho em được ghi khắc
vào lòng những buổi tối mùa đông. Thành phố lên đèn, bóng đêm ập xuống. Em ngồi
bó gối bên bệ cửa, nghe Bằng Kiều hát “Người là ước mơ thôi…”. Có một thứ cảm
xúc đó là không kìm lòng được nỗi nhớ, xâm
nhập vào xương tủy và hoành hành ở nơi không ai thấy. Có một thứ cảm xúc đó là
không ngừng gọi tên anh…
Cho em được ghi khắc vào lòng cách anh yêu em, cách anh thương
và cách anh nâng niu chằm bẵm. Bàn tay ấm áp chỉn chu em vẫn đặt môi mình vào
nơi ấy; trái tim tràn ngập yêu thương cho em; vầng trán lấp lánh giọt mồ hôi của
những nỗ lực không ngừng. Anh mang trở về cho em giấc mơ thời thơ ấu. Anh mang
trở về cả thế giới cho em…
Cho em được ghi khắc vào lòng mỗi lúc chúng ta bên nhau, thế
giới ngoài kia như dừng lại... Anh là ánh mặt trời sưởi ấm cuộc đời em. Nếu không
có anh, thế giới mỹ lệ hay ảm đảm cũng chỉ là những khoảng trống hư hao. Hà nội
là thành phố của em từ kiếp trước?, khi
những gì đẹp đẽ nhất anh đã dành cho em…
Cho em được ghi khắc vào lòng, vào nơi sâu thẳm trái tim anh…
nếu ngày nào đó em lạc bước trong cõi hư vô và giữa một biển người mênh mông vô
tận. Em sẽ mặc chiếc váy lụa màu xanh hy vọng, đứng ở nơi nổi bật nhất… chờ anh…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét