Thứ Năm, 26 tháng 2, 2015

Mùa xuân của em



 Mùa xuân… ngày thứ nhất!
Em ngồi ngược hướng trên chuyến tàu và mường tượng như mình đang đi ngược dòng một cách chóng vánh; để em được nhìn thấy cảnh vật đang trôi về phía trước chứ không phải lùi về phía sau; để em được nhìn thấy hình ảnh mình trên kính toa tàu, má vẫn hồng, mắt vẫn xanh, môi vẫn thơm và lòng vẫn bình yên chứ không chùng  xuống như dây đàn đã cũ; để em được nhìn thấy thanh xuân, tình yêu và tuổi trẻ; thanh xuân là ở tim mình, tình yêu là ở tim mình, và tuổi trẻ cũng là ở tim mình… phải vậy không anh?
Mùa xuân… ngày thứ hai!
Những cụm mây trắng quấn vào nhau như một chiếc kẹo bông khổng lồ, giống như chiếc kẹo bông mà Cha Ralph mua cho Meggi vào hội chợ mùa xuân năm ấy. “Có một truyền thuyết về con chim chỉ hót có một lần trong đời, nhưng hót hay nhất thế gian…”. Em đã luôn tin như thế, giữ niềm tin và hi vọng ấy trong lòng để có thể cảm thấy cuộc đời mình lúc nào cũng hạnh phúc đủ để mỉm cười. Em đã luôn tin rằng anh cũng rất nhớ em, bởi mỗi một chữ trong dòng tin nhắn “Yêu em nhiều” - là một lần tim em bồi hồi vội vã. 
Mùa xuân… ngày thứ ba!
Buổi chiều, thành phố mưa ướt sũng. Em đứng nép mình trên ban công tầng bốn, chỉ thấy sự thinh lặng thấm đẫm vào từng sợi len. Điện thoại nhảy đến điệu nhạc chuông quen thuộc, chờ đợi và hy vọng, vội vàng nhìn xuống, không phải anh, vội vàng tìm phím tắt âm thanh, thế là rớt luôn xuống đất, kêu thành tiếng buồn khô khốc… Em vẫn đứng ở ban công tầng bốn, đứng rất lâu rất lâu, chờ tiếng anh, đợi tiếng anh, tham lam chờ đợi anh... Em hít vào và thở ra một hơi thật dài, cho hơi nước bay lên khi trời vừa xẩm tối…
 Mùa xuân... ngày thứ bốn!
      Khi một trăm kilomet là cả một đại dương, em bắt đầu thấy tim mình ngạt thở. Anh ở đâu, người thương của em? Giữa thành phố triệu người?. Và như cả lúc này. Khi với tay tắt đèn. Buổi tối đổ ập xuống. Không có vòng tay anh, không có vùng ngực anh, không có mùi hương của anh, hoàn toàn đơn độc, không kìm lòng được mà gọi tên anh.... Một ngày có hai mươi tư tiếng, sao không thể có được chừng ba mươi phút dừng nhớ anh. Để em có thể thở được, để em có thể cười được, một cách thật lòng. 
      Mùa xuân... ngày thứ... !
     Đôi khi chỉ là khoảng trống của một người để lại, mà sao cả thế giới này cũng chẳng thể lấp đầy?
      Anh ở đâu, mùa xuân của em?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét