Thứ Tư, 10 tháng 12, 2014

Câu chuyện Cà phê



 Mùa đông, mùa như rót vào lòng người ta những ngọt ngào đơn độc. Em nướng một cái bánh xong rồi kiếm cái đĩa đủ xinh, đặt nó vào vừa vặn, thêm chút hoa nho nhỏ đặng mới hài lòng. Tự tay em xếp gối mềm bên cửa, pha cho mình cốc cà phê sữa nóng, đựng vào một chiếc cốc đỏ rực rỡ, thơm lừng…
Mùa đông, cái run lạnh những đầu ngón tay khi lật từng trang sách mới, cuộn tròn thân mình trong chăn ấm, đọc một chút gì đó dễ chịu, nghe một chút gì đó dễ chịu… Rồi sau đó, em tha hồ nghe tiếng của lòng mình.
Mùa đông, có những tin nhắn dù đọc đi đọc lại bao nhiêu lần, người ta vẫn mỉm cười như lần đầu tiên nhìn thấy nó. Có những nơi mà anh đi qua, em đều gắng đi thật chậm… Em nán lại và chờ đợi, chỉ để nhìn thấy anh từ phía xa, lúc trời ngả bóng tà. Những giây phút ngắn ngủi làm nên cuộc sống, để em cảm thấy yêu đời, yêu người, và trân trọng mỗi thời điểm trôi qua.
Mùa đông, khoảng cách xa nhất trên đời này chính là khoảng cách từ bộ não đến trái tim. Cho dù em có động não thế nào để nghĩ cách, nhưng trái tim em vẫn không chịu nghe lời, mỗi một giờ phút trôi qua, từng nhịp từng nhịp đập của trái tim ấy… đều là anh, tất cả đều là anh. Người đàn ông đặc biệt, hào hiệp, hài hước và tài ba mà em yêu tha thiết. Anh biến em trở thành đứa trẻ được cưng chiều, nắng mưa không sợ, tất cả đều đã có anh. Anh khiến em tin rằng, chỉ cần có anh, chỉ cần có anh, em đã có cả thế giới.
Mùa đông, đường muôn lối có tiếng chuông vang đâu đây, lời kinh thánh ấm áp ru trong chiều đông lạnh giá. Em mơ về ngày Giáng sinh nồng ấm, anh ôm chặt em vào lòng đón một mùa Noel an lành nữa, nhiều mùa Noel an lành nữa, bên em…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét