Thứ Ba, 19 tháng 3, 2013

Một thời của bố!


 
(Bố đứng thứ 3 từ phải sang)
Mẹ và con cứ ngồi lặng đi bên bàn ăn để lắng nghe câu chuyện của bố và bác ấy. Câu chuyện về những chàng trai đặc biệt của trường chuyên toán Lam Sơn, cách đây gần 50 năm.
Con đã dõi theo từng cử chỉ, nét mặt và ánh nhìn của bố. Đã lâu lắm rồi con mới tìm lại được sự vui tươi, hồ hởi và giọng nói chất chứa đầy nhiệt huyết, say mê khi bố cùng bạn ôn lại những kỷ niệm của ngày xưa - những kỷ niệm của một thời niên thiếu mãi mãi không quên.
Trong câu chuyện không thể liền mạch vì bồi hồi xúc động, đôi lúc con không thể hiểu bố và bác ấy đang nói những gì vì hai người cùng sử dụng tiếng Ba Lan, nhưng lòng con rưng rưng mỗi khi nghe câu nói được nhắc đi nhắc lại trong toàn câu chuyện: “Chao ôi, thời xa vắng ấy, thời trai trẻ ấy!”…
Thời xa vắng ấy, bố được giao nhiệm vụ quản lý đoàn học sinh đặc biệt của miền trung, bác được giao nhiệm vụ quản lý đoàn miền bắc, một người nữa được giao nhiệm vụ quản lý đoàn miền nam (bây giờ bác ấy đã mất rồi) gặp nhau tại Hà Nội để được đưa sang nước ngoài học tập và đào tạo khi đất nước vẫn đang còn trong bom đạn chiến tranh. Bố kể trong danh sách ấy, không ai biết mình sẽ được đưa tới đất nước nào, bên cạnh tên tuổi của mỗi người là một ký hiệu rất nhỏ, bố và bác có ký hiệu giống nhau, cùng một số người khác, được đưa sang Ba Lan.
Những chàng trai da vàng gầy còm nhỏ thó, lần đầu tiên trong đời được nhận mỗi người một chiếc vali trong đó có hai bộ comple đã lênh đênh trên biển gần một tháng trời để tới được chân trời mới, nơi mà khi tầu vừa cập cảng còn chưa hết bàng hoàng vì rời xa xứ sở đã bị yêu cầu cởi hết quần áo, dồn vào một phòng để họ xịt vòi rồng thanh trùng cơ thể. Bố còn nhớ các bác sỹ đã khám cho đoàn học sinh cẩn thận từng người một, họ thắc mắc với phiên dịch của nước mình tại sao học sinh Việt Nam ai cũng có một hàm răng trắng đều và đẹp?...
Cùng với những khó khăn là những tháng ngày vô cùng tươi đẹp. Con  khao khát làm sao được một lần cùng bố về thăm lại Ba Lan, nơi đã ôm trọn 7 năm đẹp nhất cuộc đời của bố, nơi mà trong ký ức của bố vườn hoa lê trắng muốt trong Tu Viện hiển hiện rõ ràng, mái tóc vàng sóng sánh mật ong, đôi mắt thăm thẳm màu đại dương và những bông tuyết tan để chim lại bay về hót líu lo trong nắng…
Bố có biết không?, cả đêm ấy mẹ không sao ngủ, 4h sáng mẹ khẽ đọc cho con nghe bài thơ này, bài thơ được mẹ làm chỉ trong một đêm thôi, sau khi cùng con nghe lại câu chuyện về một thời của bố. Và bố có biết không?, con đặc biệt thích một câu trong bài thơ này, bố ạ…
Cảm nhận về kỷ niệm của anh
Ba Lan ơi - xin chào em nhé
Mai trở về quê mẹ thân yêu
Gửi lại đây một thời trai trẻ
Giảng đường vui bè bạn sớm chiều 

Ngày chia xa tâm niệm bao điều
Trong hành trang nén đầy nỗi nhớ:
- Mùa tuyết tan sáng bừng xứ sở
- Mái tóc vàng, ánh mắt phiêu diêu...

Ước gì có phép để mang theo
Hương sắc lạ trong vườn Tu Viện
Màu hoa lê diễm tình thánh thiện
Chắc đường xa vợi nhớ đi nhiều

Tàu rời ga hối hả qua đèo
Đưa ta đi xa dần nơi ấy
Trên tay cứ bần thần trang giấy
Bỗng gió Trường Giang cuốn bay vèo...

Chỉ còn lại đây chiếc khăn thêu
Đem về quê Việt giữ nâng niu
Bốn mươi năm lẻ, ngồi ôn lại
Ly rượu vang vui sóng sánh cười...

Ru kỷ niệm xưa ngủ yên rồi
Bây giờ gặp bạn thủa đôi mươi
Miền xa thẳm ấy bừng tươi lại
"Ba Lan... Ba Lan...", chẳng muốn rời
Hà nội, ngày 17/03/2013
 
 

 
 
 



2 nhận xét:

  1. Cám ơn đời vì những cô con gái chúng ta có những ông bố để '' thân tượng'' và yêu thương như thế, chị nhỉ?
    Mà chị ơi, chị có Facebook không? Dù hơi xô bồ nhưng FB là mạng xã hội nên nó cũng có những ưu điểm rất hay nhất là để update thông tin của bạn bè rất tiện dụng. Chị có rồi thì kết bạn với em đi nhé: Mecghi5@yahoo.com
    Ở Fb chị sẽ gặp khá nhiều người quen từ blog đấy. Cũng vui đó chị. Nếu chưa có chị lập một cái đi nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mec, cũng chính vì cái "hơi xô bồ" như em nói nên chỉ muốn ở lại đây để gặp mọi người. Hơn nữa thỉnh thoảng sẽ gọi điện để nghe giọng nói lảnh lót của em hơn!

      Xóa