Thứ Sáu, 14 tháng 11, 2014

“Rồi sau đó…” (Part 24)



Có ai đó nói với tôi rằng khi viết, tôi là một người vô cùng lãng mạn, lãng mạn đến mức đáng thương. Và nó thật tệ. Bởi nếu một ngày lãng mạn cũng bỏ đi để rồi tôi khô khốc, ráo hoảnh, lặng câm, cô độc, não nề… thì muộn phiền, nắng ấm và mỗi ngày được sống có còn đáng trân quý như nhau???.
 Có ai đó nói với tôi rằng khi yêu, tôi là một người có trái tim kiên cố hơn Vạn Lí Trường Thành. Trái tim không mở cửa cho bất kỳ ai khác ngoài anh nữa.Cuộc sống là vòng quay tịnh tiến đổi dời tất yếu .Và tình yêu, đôi lúc chỉ là chuyện hoang đường???
Một ngày ngồi đọc lại những dòng mình viết, tự dưng tôi muốn khóc. Tôi đã viết cho những ngày đã trôi qua của cuộc đời mình. Vì tôi sợ mai kia, một phút sơ sẩy, tôi để lạc đâu đó trong góc tối một sớm mai đầy nắng mà lẽ ra nó cần được nằm nguyên vẹn trong một cái “note” nhỏ bé của một người nhỏ bé. Tôi đã viết cho những ngày trải thảm với cô đơn, những ngày có nắng và không có nắng, những ngày mưa mà những giọt nước vẽ lên hình hài của nỗi buồn tuổi trẻ, những ngày đầy niềm vui và hạnh phúc, những ngày “thất tình” và có tình yêu, những ngày trong tôi là nỗi nhớ một người đến quay quắt, không phải vì muốn níu tìm những vui buồn lấp liếm của kỷ niệm mà xô ngã sự trống không ở thực tại. Mà đôi khi là sự hồi tưởng những ấm áp đã từng tan chảy trong tim…  Người ta cần một thứ tình cảm mãnh liệt để biết rằng mình còn sống, cũng như chỉ cần một người chịu ở lại và quay nhìn về phía sau khi mình nấc khẽ hai tiếng “Đừng đi”.
Hôm qua, trong cuộc đối thoại giải quyết mớ bòng bong đầy mâu thuẫn. Tất cả cũng chỉ là phép chia luôn khó thực hiện hơn so với phép nhân, phép cộng hoặc phép trừ.  Tôi ngồi lặng yên nghe lãnh đạo cấp trên làm trọng tài phân xử, lặng lẽ đọc dòng tin nhắn của vị trọng tài hiện trên màn hình điện thoại: “Hãy ngước mắt lên cho anh nhìn, anh không muốn  mây buồn kết trong đôi mắt ấy”…
Tôi nhận điện thoại của Kip ngay sau đó, giọng em  trầm thấp mà hồ hởi: “Ivy, hãy kể với em về người đàn ông của chị, về tình yêu ngọt ngào của chị đi?”.
Tôi mở cửa bước ra ngoài, nói khẽ đủ cho Kip nghe thấy: “Cho dến giờ, chỉ cần ở gần anh ấy trong vòng 5 bước, đầu óc chị vẫn có thể trở nên váng vất… Chị hoang mang, Kip ạ, chị hoang mang khi nhận ra một cách rõ rệt, rằng hạnh phúc của chị lệ thuộc vào anh ấy. Một tin nhắn gửi đi, nếu không có hồi âm sẽ làm cho chị buồn tan nát. Tất cả trong anh là cái gì đó luôn vươn lên, luôn trỗi dậy. Tất cả trong anh luôn là sự bắt đầu và con đường của anh thì thênh thang quá đỗi. Anh như là biển vậy, vừa tiếp nhận những dòng sông vừa trả lại cho bờ những con sóng xôn xao”
(To be continued….)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét