Thứ Năm, 25 tháng 9, 2014

“Rồi sau đó…” (Part 23)



 Tôi thường ước mơ về một ô cửa sổ thật rộng, tôi sẽ kê một chiếc bàn gỗ sồi và đặt lên trên đó một bình hoa cúc dại, lọ thủy tinh xanh với những viên đá cuội trắng tinh, một tách café ấm nóng. Và đợi chờ những cơn mưa rơi xuống để rửa sạch nỗi buồn...
Nhưng, có những ngày nỗi buồn dày quá, cô đơn đầy quá, tràn cả ra ngoài khiến tôi rùng mình hoảng hốt. Những cơn mưa không thể rửa sạch nỗi buồn dùm tôi. Lúc ấy, tôi thèm được rúc vào lòng người đàn ông mình yêu, để được cưng chiều trong những cái ôm siết chặt, để được cuộn mình thư thái như một chú mèo con, quấn mình vào mùi hương của anh, mùi của những yêu thương gắn bó, ám ảnh suốt cả cuộc đời.
Ngày hôm qua, 8h đồng hồ quay cuồng với CLS trong hội trường rộng lớn. Áp lực công việc không khiến tôi căng thẳng bằng áp lực của tin nhắn và những ánh nhìn. “Em biết em khác biệt ở điều gì không, đó là khí chất tự nhiên vô cùng cuốn hút, là đôi mắt luôn mở to đầy xúc cảm.Vậy nên, ở đâu em cũng tỏa sáng, ở đâu em cũng là tâm điểm. Em biết người ta vừa muốn dành những tốt đẹp cho em vừa muốn tước đoạt những tốt đẹp của em?”
Bạn đã bao giờ có cảm giác trái tim mình héo úa? Giống như bạn có thể nhìn thấy trái tim bạn đang vùn vụt lao xuống một vực thẳm đen ngòm, hay như bạn bỗng nhiên thấy bầu trời âm u, mờ tối. Thỉnh thoảng cái trạng thái tồi tệ đấy cứ bật tắt một cách bất thường như thế. Cuộc đời tôi, đâu cần trở thành tâm điểm của bất kỳ ai đó, chỉ cần tỏa sáng ấm áp trong trái tim một người, để dẫu cho mưa bão có vây quanh trên đường đời, người đàn ông ấy vẫn sẵn sàng đợi tôi ở đó, đợi tôi ở đó… là hạnh phúc rồi. Cảm giác yêu và nể phục một người sâu nặng lắm. Bởi nó không chỉ có sự si mê nhất thời của yêu đương trai gái, mà còn cả sự trân trọng thiết tha dành cho người mà mình mãi mãi hướng về. Si mê có thể chóng qua đi rồi nhạt dần, nhưng đã là trân trọng thì cả đời vĩnh viễn, khắc cốt ghi tâm. Chỉ là, trái tim tôi có một dòng sông nghẽn lại, dòng sông ấy chia trái tim thành hai bờ: Bờ trái là giấc mộng mùa xuân, còn bờ phải là định mệnh.
Tôi ổn mà. Chỉ là, không phải hôm nay thôi...
(To be continued…)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét