Bao nhiêu năm rồi, sao không thể quen với cảm giác một mình
trong thành phố mỗi lúc vắng anh, không thể buộc trái tim mình thôi ngơ ngác và
lơ lửng, biết bao lần như thế, ngôn ngữ cuối
cùng lại giống như một liệu pháp có khả năng khả năng xoa dịu sự tủi thân rất
nhẹ, ở trong lòng…
Trưa vắng ngoài hiên, nhắm mắt lại cố gắng để mường tượng thấy
mình, cô gái nhỏ mặc áo dài màu tím, lang thang cùng anh trong thành nội. Những
con đường anh đưa em đến, sẽ giữ lại dùm em trái tim bình an và những dấu chân
ngoan, sẽ giữ lại dùm em những xao
xuyến lứa đôi của một chiều hoàng hôn biêng biếc khói, chốn kinh thành.
Em sẽ hát cho anh nghe bài “Rất Huế”, bài hát mà em từng
đoạt giải nhất trong một cuộc thi năm em 18 tuổi. Giám khảo ngày đó đã nói rằng
thấy trọn vẹn hình bóng em trong đó, dẫu cho em không phải là người con gái được
sinh ra ở đất kinh kỳ. Sẽ giữ mãi tóc thề, hiền ngoan và khuê các, sẽ nhìn anh
bằng đôi mắt trong như ngọc, sẽ hôn anh bằng hơi thở thật mềm, như tấm lụa thấm
đẫm khói sương…
Vậy mà, em vẫn không thể hình dung được tâm trạng mà em chưa
từng nếm trải, cũng như em không thể biết chính xác cảm giác của người đi dạo
giữa những con đường thơ, đi dạo giữa không gian trầm mặc của đền đài, cung
điện, bởi em chưa bao giờ được đặt chân đến Huế, dẫu cho có ngoan cố và dai
dẳng nắm lấy giấc mơ và kéo lại phía mình. Mở mắt ra, trước mặt em chỉ là con
chim sẻ co cụm đôi cánh nhỏ, buồn hiu nhìn vạt cỏ ngả nghiêng.
Em bỗng nhớ giáo đường mùa Noel năm ấy, em chọn chiếc áo tím
khoác lên mình, dạo bước trong thương yêu nhẹ và sâu như mạch suối ngầm trong
lòng đất, ai đó đều ở trong tim đối phương, se sẽ cầu nguyện những bình yên,
những vĩnh hằng…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét