… Rồi sau đó, tôi đã hiểu vì sao mình
lại chìm ngập vào một mối tình cô đơn như thế. Trên con đường trở về,
có biết bao nhiêu trạm dừng xe buýt để đón và tiễn khách, cứ 15 phút một
chuyến, 15 phút một chuyến, nhưng tình yêu của tôi, cả cuộc đời chỉ có một mà thôi.
Người với người, đi đến tận cùng chữ yêu cũng chỉ mong kiếm được một
phần hạnh phúc, bởi cuộc sống giống như một vòng tròn vẽ bằng tay, không bao
giờ có một vòng tròn hoàn hảo. Việc chúng ta có thể làm là hãy vui vẻ chấp nhận
cái vòng tròn không hoàn mĩ đó.
Ngày mỗi ngày, nỗi nhớ của tôi chưa bao giờ
cũ. Luôn có những khoảnh khắc tôi nhớ anh đến mức chỉ muốn kéo anh ra khỏi giấc
mơ để mà ôm chặt lấy. Luôn có những lúc tất cả những gì tôi cần khi mà anh bận
chỉ là một tin nhắn từ anh, nói rằng "Anh nhớ Em", thì cho dù mọi thứ
có tồi tệ thế nào đi nữa, tôi cũng sẽ ổn thôi. Luôn có những lúc tôi tự dỗ dành
mình, nhẫn nại một
chút, kiên cường một chút, rồi một ngày, những nỗi buồn tôi đã từng chịu đựng
sẽ giúp đỡ chính bản thân. Rồi sau đó, sau khi đã thực sự cố gắng, tôi phát
hiện ra bản thân mình dũng cảm hơn tôi tưởng tượng đến nhường nào.
Thế nhưng, một vòng lại
một vòng, cô đơn lại về với cô đơn. Tin nhắn hay cuộc gọi có thể nào thay thế
cho nụ cười của anh, ánh nhìn của anh, một cái chạm gần, một vòng tay
ấm???. Đôi khi được ngồi bên cạnh để kể
cho anh nghe vài câu chuyện vu vơ, bất chợt hỏi anh vài câu ngắn ngủi... hay đơn
giản chỉ là im lặng và cùng nhìn về một hướng, tôi đã thấy rằng không có anh, tôi làm mọi thứ thật khó khăn. Vậy nên, vì sao phải khoác lên mình chiếc mặt nạ tươi rói
và bướng bỉnh thất thường để che giấu đi một trái tim ắp đầy nỗi nhớ. Vì sao phải dùng cái lý
trí bản thân cộng với bản năng phụ nữ mà phớt lờ nỗi cô đơn như muốn lụi vào tim? Phải
chăng đó là những thứ mà người viết giấu
đi với lòng mong mỏi, rồi sau đó, sẽ có những khoảnh khắc thiết tha để thấy
mình không bao giờ đơn độc, để thấy mình tồn tại ở một nơi nào đó, trong trái
tim anh.
(To be continued…)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét