Thứ Tư, 22 tháng 5, 2013

"Rồi sau đó..." (Part 9)



Chờ mãi, chờ mãi, cuối cùng rồi thời tiết cũng báo hiệu sẽ dịu mát hơn bằng cơn mưa giông vần vũ tối qua sau những ngày nắng chói. Tôi thò tay ra ngoài cửa sổ đón những cơn gió tháng năm, mường tượng ký ức bên anh vào một ngày tháng 2 năm ấy. Anh đưa tôi về thăm nơi anh sinh ra và lớn lên, nơi có những con đường rợp bóng cây xanh không chút ồn ào khói bụi, nơi bốn phía là núi đồi trùng điệp xanh đến ngút ngàn, nơi dòng sông nằm tĩnh lặng trong khói mờ nhân ảnh, và những con đò vắng khách đứng chơ vơ…. Ngày tháng 2 năm ấy, anh mở cửa kính xe cho tôi xoè tay đón gió, gió trong ngày không mưa không nắng, lùa qua kẽ tay và mái tóc, rồi gió đi…
Gió tháng 5, vẫn lùa qua kẽ tay rồi thổi tung mái tóc tôi lên như thế, chỉ là không có anh ở đây, để tôi có thể kiễng chân lên mà thì thầm vào tai anh thật nhẹ: “Anh có biết vì sao có những kẽ hở giữa những ngón tay không? Đó là vì bàn tay nào cũng cần được lấp đầy bởi một bàn tay khác, như bàn tay em cần được lấp đầy bởi bàn tay anh. Giống như ngày tháng 2 đầy gió, suốt dọc đường đi, tay anh chưa bao giờ rời khỏi tay em”. Anh có biết không?, yêu thương một người, khi ngọt ngào thực sự rất ngọt ngào, lúc cô đơn... thì cũng vẫn ngọt ngào...
Tôi mở bài hát “Bay đi cánh chim biển” và pha cho mình một tách bạch ngọc hoa trà, chậm rãi thực hiện công đoạn đánh thức lá trà và lắng nghe âm thanh của biển qua lời bài hát. Người ta nói tiếng sóng biển và tiếng hót của những con chim hải âu sẽ làm tâm trạng con người ta tĩnh lặng, quên đi một số thứ nên quên. Nhưng có lẽ với tôi, âm thanh ấy lại càng khơi dậy nhiều cảm xúc, có những điều không thể nào quên. Một trong những điều không thể nào quên ấy, vào lúc này, là cảm giác được ngồi trong lòng anh, lắng nghe tiếng trái tim anh đập, vững vàng mà kiên định. Ánh mắt anh nhìn tôi dịu dàng như nước, nhấn chìm cả con người. Hơn 6 năm rồi, anh vẫn nhìn tôi như vậy không bao giờ thay đổi. Đó là nguyên do làm cho tôi không cần ai cả, bởi mọi thứ được gọi là yêu thương ở trong tất cả những điều anh đã dành cho tôi…
(To be continued)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét