Ngày… tháng… năm
Phố xá thản
nhiên, ngày đêm vội vã. Như không hề có một người đã rất nhớ anh, đến mức đi
đâu - nhìn đâu - ở đâu cũng thấy thiếu hẫng như mất cả địa cầu. Nơi này có tất
cả, chỉ không có người thương duy nhất của em! Rõ ràng mỗi người là một cá thể
độc lập, tại sao em lại có thể lưu luyến anh nhiều đến thế, đến mức nhói đau…
Ngày… tháng…
năm
Với ngần ấy
buồn thương trong quá khứ, em đã luôn tự dằn vặt mình và trái tim không thể mở
lòng với ai được nữa. Cho đến khi gặp anh, anh như là sóng, chỉ một gợn nhẹ
thôi cũng có thể khiến lòng em - mặt hồ tĩnh lặng trở nên rung động không
ngừng. Em đã mang tất cả những xúc cảm trong cuộc đời, hòa yêu vào dằn vặt, hòa
với nhựa cây, đậy nắp chặt, ngàn năm sau, lấy nó ra, nó sẽ thành hổ phách, phải
không anh?
Ngày… tháng…
năm
“Tôi không phải người em chờ đợi, nên dù có nói bao nhiêu câu
"Tôi yêu em" chăng nữa, rốt cuộc cũng chỉ nhận lại sự thờ ơ từ em
thôi. Buồn thay, tôi lại chỉ muốn sống trong một không gian mà mình có thể tìm
thấy được điều nhã nhặn nhất trong con người mình, không gian đó có em. Em luôn
là kẻ lặng yên giữa đám đông, bàn tay nhỏ mỗi khi đưa lên vuốt tóc cũng khiến
tôi thấy em thơ dại …”
Em bỗng nhiên muốn giữ một sự tịch lặng cho riêng mình và để
cho những tiếng nói xung quanh trở thành một sự xao động bình thường của thiên
nhiên.
Ngày… tháng… năm
Em cứ luôn
mơ một giấc mơ bi thương, em mơ thấy em trong một chiếc váy dài màu trắng, là
cô dâu của anh trên bờ biển xanh lộng gió… Đám cưới của chúng mình chỉ nhận
được lời chúc phúc từ ánh nắng, từ gió trời , từ cây cỏ. Anh đã nói rằng: “Anh
rất yêu em”… Anh ah, không phải em nghĩ xa xôi, mà là trong em anh luôn là một
tương lai mà em luôn giữ gìn và mong đợi như thế...
Ngày… tháng… năm
Trong tim em
có một tòa thành, và có anh ở đó… Một ngày khi chúng mình từ từ già đi, quay
đầu nhìn lại, trong ký ức ngọt ngào của anh, sẽ luôn có một người, từng yêu anh
đến hết thơ ngây…

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét