… Cô đơn là thế. Là khi tôi mang một lớp vỏ mạnh mẽ bên ngoài mà
không ai biết rằng tôi đang sụp đổ bên trong.... Ở gần người ấy thêm một chút,
sẽ ấm áp hơn một chút, rồi sau đó, khi người ấy đi rồi, tim tôi sẽ lạnh lẽo đi
vài phần. Đó là cô đơn.
Tôi biết chứ- tiếng thở dài không thể làm ngày ngắn lại! Cuộc
sống luôn từng chút, từng chút dùng sự lơ đễnh để nhắc nhở tôi rằng một ngày
vẫn đều đặn 24 tiếng, để bắt tôi phải cõng trên mình nỗi cô đơn và muôn phần bề
bộn! Tôi luôn cố gắng tỏ ra thật mạnh mẽ, thật vui vẻ, nhưng cũng có hơn một
lần, tôi phải tự mình cất lên tiếng than thở:" Ôi, buồn thật đấy, buồn như
thể muốn tan ra"... Những lúc như vậy, thường chỉ có tôi và những vì
sao... nghe thấy tiếng nhau!
Ngày hôm
nay, nắng vàng lắm và trời xanh lắm… mây và nắng tháng năm của những trưa hạ oi
nồng, tôi nghiêng mùa gọi buồn nơi mi mắt, có điều gì đó gợn lên sâu và dài lắm, đến mức chẳng thể giữ
nổi cho mình một chút tinh khôi. Thì ra dù có yêu nhau bao lâu đi chăng nữa,
bên nhau bao lâu đi chăng nữa, tôi vẫn chưa khi nào thôi chờ và chẳng bao giờ
ngừng mơ những giấc mơ anh. Những giấc mơ luôn bắt đầu và kết thúc bằng câu
nói: “Về đi anh, em vẫn đợi anh này!”. Để rồi khi tỉnh dậy, tôi phải tự vỗ về
những yếu mềm nơi mình bằng nước mắt. Dần dà nó trở thành năm năm tháng tháng,
thành một phần đời không thể khước từ, của tôi. Phải chăng, được dõi theo người
mình yêu, được biết rằng trong tim người ấy có chỗ dành cho mình, thì dù bản
thân phải bước đi trong bóng tối, cũng vẫn là hạnh phúc. Yêu thế nào để không
biết nhói đau???
Ngày hôm nay, chiều nghiêng bóng nắng, cay nồng mắt phố xa lạ
những câu nói bâng quơ: “Em - đẹp như một bông hoa huệ… Tôi đang say, rất say.
Say là một cơ hội tốt để hành hạ bản thân, mà cũng là cái cớ để làm những điều
chưa bao giờ thực hiện được. Ví dụ như... tôi muốn làm tổn thương em, cho em
nếm cực đoan của tôi chẳng hạn. Để cho em không còn thơ ờ với tôi được nữa…!”
Bỗng nhiên,
tôi rất muốn, rất muốn nhấc điện thoại lên gọi cho người ấy, chỉ để thủ thỉ với
anh rằng: “Nếu có thể chọn lại, vào ngày tháng ba năm đó em vẫn muốn được nghe
thấy tiếng nói của anh từ đằng xa, vẫn sẽ để trái tim mình đập loạn xạ trước nụ
cười của anh, ánh mắt của anh cho dù ngoài mặt cứ giả vờ ra vẻ ơ hờ. Bởi vì
trên đời này, không có ai có thể khiến em hạnh phúc lẫn đau khổ hơn như thế.
Cuộc đời này, dễ dàng gì có được một lần được tận cùng như thế. Thế giới này,
chỉ tồn tại một người, một người thôi để cho em được chân chính yêu thương!”

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét