Ngày 29
tháng 5, Hà Nội nóng như một chảo lửa, hình như 40 hay 41 độ gì đó không rõ
nữa. Những bộn bề cuộc sống đôi lúc khiến em tạm quên đi những góc khuất, khiến
những dòng ghi chép không tên những lúc một mình ấy bị bỏ lại sau lưng. Đôi khi
đơn giản chỉ là lặng yên và ngắm nhìn dòng người qua ô cửa nhỏ và để những suy
nghĩ vẩn vơ được tự do bay lượn trong đầu. Em hình dung anh vất vả ngược xuôi,
hình dung ánh mắt uy nghiêm và nụ cười vững chãi trên môi người đàn ông em một
lòng yêu say đắm, thầm mong sẽ có một buổi sáng tháng Sáu rực rỡ nào đó, bên
kia cánh cửa là khúc ca dành cho anh…
Ngày 28
tháng 5, em luôn có suy nghĩ kỳ lạ về một hình ảnh cứ lặp đi lặp lại trong đầu
suốt nhiều năm qua: em nghe thấy tiếng anh, rồi nhìn thấy anh ở một khoảng cách
đủ gần để thấy giấc mơ từ thời con gái của em vẫn vẹn nguyên như trước... nhưng
cũng đủ xa để thấy cả nỗi đau còn sót lại... Đời người dài như thế, thế giới rộng
lớn như vậy, chúng ta luôn ngỡ sẽ không gặp nhau, em ở đây, còn anh lại ở nơi
nào đó, không sao mà…. Anh là duyên phận
lớn nhất của cuộc đời em.
Em nhớ cái nắm tay và
cả mùi hương của anh trong thang máy... Mùi hương không lưu giữ ở khướu giác, nó
nằm ở trong tim… nồng của nắng và ấm của mưa... Rồi nơi lồng
ngực, niềm thương nhớ của những ngày đầu tiên dịu dàng gõ những nhịp lách cách.
Ngày 27 tháng 5, em có một cái hư lớn, đó là mỗi lúc ở bên anh,
em đều tự cho phép mình trở nên bé bỏng và được quyền vòi vĩnh nhiều điều.
Hạnh phúc của em ở đấy. Em luôn muốn được ngắm nhìn anh mãi
mãi, nói yêu anh mãi mãi để biết rằng mình yêu anh đến thế, để biết rằng âm
thanh đẹp nhất của cuộc sống là tiếng của một người nói yêu một người. Em rất
muốn gửi đi dòng tin nhắn: “Anh ơi…” để nhận được dòng hồi đáp: “Anh đây, anh
cũng nhớ em mà…”
Nếu có một ước mơ. Em chỉ ước anh luôn nghe thấy tiếng em
trong cuộc đời này. Và trả lời bằng một vòng tay ôm tha thiết. Vậy thôi.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét