Anh à, để em kể anh nghe, câu chuyện tình
của biển. “Ngày xưa, biển chưa có cát như bây giờ. Ngày xưa, biển chưa có sóng
vỗ bờ”… Để em kể anh nghe…
Anh
à, những tháng năm nhạt nhòa quá khứ, yêu thương đến muộn, hạnh phúc lạc đường.
Chỉ có nỗi nhớ là đến kịp, chúng cứ vậy mà bủa vây lấy tâm hồn em, tâm hồn của một kẻ cô đơn. Dẫu
có những buồn thương và đau lòng của tuổi trẻ, nhưng vẫn luôn tin rằng những
rung động đến từ trái tim lúc nào cũng lung linh và vẹn nguyên như giọt nước
xanh trong, vẫn luôn tin rằng dẫu có xa vời vợi đến trăm năm rồi cũng sẽ được nắm
tay anh đi đến cuối con đường. Nhân gian, luôn tồn tại hai từ vĩnh viễn, phải
không anh?
Anh à, em muốn viết thật nhiều cho anh,
nhưng những dòng chữ không thể dài bằng nỗi nhớ. Một bờ biển xanh, một ngày
lộng gió, nỗi nhớ dâng lên chật chội cõi lòng. Em sẽ không bao giờ quên được
dáng vẻ anh khi ấy - khi mà anh yêu em. Em sẽ không bao giờ quên được vòng tay anh
vội vàng ôm lấy, khi bàn tay em tuột khỏi tay anh. Những luyến lưu, xốn xang,
hồ hởi, bồi hồi ấy… chúng ta đang sống trong những giây phút không thể quay về. Bởi thế mà em nuối tiếc và
thương nhớ dịu dàng. Bởi thế mà em chắt chiu từng khoảnh khắc của những tháng năm dài yêu dấu…
Anh à, em mỗi ngày, đều tha thiết nhớ anh,
đều mong em gần anh thêm chút nữa, đều thương những ngày mưa, nhiều mây và gió,
như ngày hôm qua, chỉ có thể nói được với anh bằng ánh mắt, còn trái tim, lại
đập những nhịp đập tủi buồn cho những yêu thương… Anh à, có chi đâu mà, chỉ là
em tình nguyện bộc lộ phần yếu đuối trong em trước người đàn ông khiến
em yêu thắt ngực. Yếu đuối ấy, chỉ tràn ra khi anh ở đó… có chi đâu mà, có
chi đâu mà… em khóc, phải không anh?
Anh à, để em kể anh nghe, có bé con ngày
xưa muốn đánh đổi cả hộp biển khơi để lấy lại một giọt nước biển của riêng mình…
Em muốn đánh đổi cả thế giới này, cả cuộc đời này để có anh…

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét