Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2015

"Có người, hẹn tôi cuối phương trời... "



 Đó là một ngày mùa xuân, kí ức của tôi là cả một cánh đồng hoa tím ngắt thênh thang mang trong mình những khát khao bé xíu. Không ai quy định để yêu một người phải mất bao nhiêu thời gian. Có thể một cái nhìn lướt qua cũng thấy nhớ nhung khôn nguôi. Có thể một câu nói “Chào em” ấm áp cũng chạm đến trái tim, đã thành tôi yêu người ấy mất rồi. Rồi sau đó, hạnh phúc và buồn đau chỉ khác nhau như màu hồng và màu tím của cánh đồng hoa ấy. Đứng ở xa nhìn lại, tôi sẽ không còn phân biệt được giữa hai màu, chỉ nhớ lại rằng, cả hai đều là một thứ đam mê.
Đó là một ngày mùa hạ, nếu thời gian cũng có thể chia thành những bức tranh như những cảnh quay trong phim, thì những bức tranh ấy là cả một khoảng trời bí ẩn, phức tạp, hỗn loạn mà rất đỗi thiết tha…. Vào buổi đêm mùa hạ trong lành ấy, chúng tôi cùng nhau đi dạo trên bờ biển, tay trong tay nhau, hơi thở tôi nồng nàn, giấc mơ tôi  thênh thang…
Tình yêu là gì?
Những cảm giác này là gì?
Anh là ai, mà tôi lại tha thiết muốn mình là một định nghĩa nào đó trong lòng anh?
Anh là ai cơ chứ?
Đó là một ngày mùa thu, ánh nắng chan hòa, người ấy đứng giữa quảng trường rộng lớn nheo mắt cười nhìn tôi trên một chiếc xe đạp trẻ con đạp vòng quanh anh ấy. Những cơn gió nhẹ nhàng thổi tới và tôi cảm nhận được mùi hương vô cùng dễ chịu, trong lúc mơ màng, tôi không biết mùi hương đó là hương  thơm của mùa thu hay là hương thơm đến từ người ấy. Sau này, tôi có dịp đi qua quảng trường đó, vì người ấy mà tôi chăm chú nhìn về phía anh từng đứng, để tìm lại bóng dáng vững chãi và nụ cười nheo mắt của năm nào, thầm nhủ, mùa thu năm đó, tôi vẫn còn nhớ, còn người ấy thì có lẽ đã quên rồi.
Đó là một ngày mùa đông, lạnh tê tái, tôi khe khẽ rút tay ra khỏi túi áo dày để dịu dàng ôm mặt anh kéo gần về phía mình, hôn lên môi anh và nói: "Em yêu Anh… Mãi mãi”. Tôi nhìn vào đôi mắt nâu nghiêm nghị ấy, chờ đợi một chuyến tàu đi ngược về quá khứ, để có thể quên hết mọi nỗi buồn đã trải qua, mỉm cười sau biết bao đêm vùi đầu vào nước mắt. Nhưng, nơi nào đó nơi ngực trái, vẫn luôn thổn thức đón nhận những chua xót mà thời gian không thể xóa nhòa. Nếu cuộc sống dễ dàng cho chúng ta một chuyến tàu đi ngược về quá khứ, thì chúng ta sẽ không bao giờ phải khóc khi mới chào đời, phải không anh?. Và nếu phải gọi thanh xuân của em bằng một tên khác, thì đó chính là tên anh.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét