Thứ Năm, 2 tháng 4, 2015

Tháng tư xanh

 
Nếu có cuộc hành trình nào để giải thoát bản thân khỏi những muộn phiền trong cuộc sống, em tin đó chỉ có thể là chuyến đi cùng với người em yêu dấu, tới một nơi nào đó của thế giới. Vùi mình trong lòng anh, và khóc ngon lành. Nỗi buồn giống như cơn lũ, chỉ cần tràn qua được, đổ ra biển lớn là xong.
Có bao giờ anh ở trong trạng thái này: một bài ca nào đó cất lên, anh nghe giai điệu đó, nỗi nhớ vừa được ru lòng lại ùa đến như lá khô gió cuốn, thiêu đốt trái tim anh, lan tỏa trong anh ấm áp. Anh có thể hiểu cảm giác cô đơn của em khi anh không có ở đây?. Anh có thể hiểu yêu thương của em vẫn đong đầy khi anh xa vắng?
Trưa qua em ngồi uống trà cùng bạn. Nắng mới lên. Tâm trạng dễ buông lơi. Bạn kể em nghe mình lưỡng lự trước quá nhiều sự lựa chọn. Em không muốn đưa ra bất kì lời khuyên nào. Chắc vì thời tiết đáng ghét này. Em nghĩ về cuộc đời của bạn, mỗi bước đi đều chông chênh, đầy cám dỗ, có thể còn đau đớn và bị dày vò. Nhưng đây không phải là lí do để trầm luân và buông bỏ bản thân. Bất cứ lúc nào, chúng ta đều cần giữ vững lập trường, đừng đi ngược lại bản tính thiện lương vốn có của mình, phải không anh?. Cha từng nói em giống như cái miếng bông gòn, miếng bông gòn loại xịn. Chuyện gì cũng thấm vô người. Chuyện gì cũng khắc cốt ghi tâm. Chuyện gì cũng không buông tay được… Hồi lâu em nói với bạn: “Khi đối mặt với nhiều sự lựa chọn mà không tự mình quyết định được, giải pháp cuối cùng hãy tung đồng xu lên. Không quan trọng là sấp hay ngửa. Chính lúc nó rơi xuống, sẽ nhận ra bản thân mình đang hy vọng điều gì”…
Rồi sau đó, bạn ấy hỏi vì sao tình yêu của chúng mình đẹp mãi, em đã trả lời: “Tình yêu không phải là điều chỉ đơn giản xảy ra rồi tồn tại như thế mãi. Nó bắt đầu bằng một chồi non, chồi non ấy được cả anh và mình vun xới. Và, mình chỉ biết có anh ấy. Anh ấy là người duy nhất mình nghĩ đến. Anh ấy là giọng nói duy nhất  mình muốn nghe. Anh ấy là gương mặt duy nhất mình  ngóng đợi”…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét