Bạn có mong chờ một cái kết đẹp cho câu chuyện tình yêu “Rồi
sau đó…”?. Để cô gái với mối tình 7 năm của mình cuối cùng cũng được tận hưởng
cuộc sống tươi đẹp bên anh. Cô gái ấy sẽ luôn yêu anh bằng sự dịu dàng, luôn
kiên nhẫn với tình yêu ấy, luôn nói những điều cần nói và chia sẻ với anh những
giây phút im lặng khi cần, luôn hướng về trái tim ấm áp của anh bởi nơi đó
chính là ngôi nhà của cô ấy.
Bạn có mong chờ một cái kết đẹp không?. Để đừng phải thốt lên
hai tiếng “giá như” đầy tiếc nuối. Bởi hai từ đó hiểu
được mong muốn tột cùng của người trong câu chuyện nhưng lại buộc họ phải chấp
nhận sự thật rằng mình sẽ chẳng thể nào có được. Hay điều đáng quan tâm không
phải là có được hay không, không phải là đường đi bao xa, không phải là yêu bao
lâu, mà là ai sẽ đồng hành cùng cô ấy, và tình đậm sâu đến đâu?
Anh và cô ấy - vay mượn hạnh phúc của người
mình yêu, đong đầy hạnh phúc của mình, từ đó mà sinh thành nợ - những người
dưng nợ nhau nỗi tư tình, ngược đường ngược nắng để yêu nhau. Vậy nên chúng ta
sẽ không ngừng mong chờ, không ngừng hy vọng. Bởi nếu chúng ta không ngừng hy
vọng, kì tích nhất định sẽ xuất hiện. Như khi tôi nhìn vào mắt anh, tôi thấy
tương lai mình ở đó. Bạn hãy tin là thế, để tôi có thể viết tiếp câu chuyện của
mình bằng những chương mới:
“Vào một buổi chiều mùa xuân mưa như rây
hạt trong thành phố, cô lặng lẽ đến thăm anh, nhìn thấy anh ngủ thiếp đi sau
chồng tài liệu trên bàn làm việc, lòng bỗng rối bời. Ôm lấy anh từ phía sau, cô
dịu dàng hôn lên má, lên cổ anh…”
Hay, “Vào một buổi chiều mùa xuân, bầu trời
là những đám mây xám bay lơ lửng, anh vẫn luôn nắm lấy tay cô trong lúc lái xe,
cô nhìn anh, nhìn mê mẩn rồi nói khẽ: “Anh, yêu em mãi nhé?” - “Uh, mãi nhẽ” -
Anh trầm ấm trả lời.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét