“Một số ngày trong tháng, luôn muốn kiếm
chỗ nào đó vắng vắng mà khóc chơi.
Một số ngày trong tháng, thấy như mình đang
chìm nghỉm giữa biển khơi, cứ từ từ chìm dần chìm dần xuống, thấy mình không đủ
tốt, không đủ giỏi, không đủ khả năng gây thương nhớ… để thuộc về một nơi nào
đó hay thuộc về một ai đó. . . của riêng mình.
Một số ngày trong tháng, không sợ người
khác yêu anh, mà sợ tình cảm của người ta được anh đáp lại.
Để rồi chợt nhận ra, tình yêu là một nỗi cô
đơn, chỉ có một loại thuốc đặc trị duy nhất, đó là trái tim anh; Nếu không có
anh, em sẽ giống như một cái cây mất nước, dần dần khô héo úa tàn, mãi mãi
chẳng bao giờ thấy mùa xuân...
Cuộc đời em, chỉ những lúc xa anh, em
mới trở nên ấu trĩ và ngốc nghếch như thế. Chỉ mong là trong mắt anh,
những điều đó không phải là khuyết điểm của em”

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét