… Tôi dựa vào lòng anh, dán môi mình lên ngực anh, cuộn
mình trong nỗi nhớ lắng nghe từng âm thanh của thành phố khi những tia nắng mặt
trời cuối cùng rơi xuống. Những tháng năm này, những tháng năm chứa đựng tình
yêu sâu đậm, nồng nhiệt và lãng mạn,
trong anh có tôi, trong tôi có anh, dẫu cho có đôi khi thấy nỗi cô đơn len vào
từng chân tóc, tôi vẫn kiên trì rằng, tôi vẫn nhất định rằng nỗi cô đơn ấy
không phải là vĩnh cửu, ở bên anh mới là vĩnh cửu. Tôi muốn nói với anh rằng trên
thế giới này luôn có một người mãi mãi chờ đợi anh, bất cứ khi nào, bất cứ nơi
đâu. Tôi muốn nói với anh rằng tôi mãi mãi chờ đợi anh, như là một thói quen,
nó tự nảy sinh, và tôi không thể cưỡng lại, cũng không muốn cưỡng lại…
Khoảnh khắc hạnh phúc nhất là khi chúng tôi thì thầm
cùng nhau những lời chỉ có hai người hiểu, chia sẻ những bí mật và niềm
vui chỉ có hai người biết với nhau. Rồi sau đó, tôi để mình chìm vào vòng tay
ấm áp này, yêu thương này, an ổn này, để rồi khi mặt trời lặn xuống sâu thăm
thẳm, tôi là một cô gái bé nhỏ lọt thỏm và hoang mang giữa dòng người và xe
giăng mắc mênh mông. Tâm trí hoài rong ruổi, mải miết đuổi theo hình bóng của
người còn hằn sâu trong nỗi nhớ một cách quá rõ ràng…
Là vậy đấy, dường như đã qua mấy đời. Tôi yêu anh, yêu anh
như sinh mệnh. Bởi chúng ta chỉ có một cuộc đời để sống, và có mấy ai đang sống
một mình, nhưng rồi tất cả chúng ta đều sẽ chết một mình, phải không? Thế nên,
trước khi những giây phút cuối của cuộc đời xuất hiện, tôi muốn được anh ôm tôi
thật chặt trong lòng bao nhiêu thì tôi sẽ ôm anh thật chặt bấy nhiêu. Là vậy đấy,
cách mà chúng tôi yêu nhau và gìn giữ tình yêu ấy là để cho người mình yêu được
sống đúng như bản thân mong muốn…
“Về đến nhà chưa em?” - Anh gọi điện chu đáo hỏi
“Em về rồi ạ”
“Ăn tối rồi uống thuốc đi nhé, anh về sau”
“Vâng… Em yêu anh”
“Yêu em”
(To be continued)
(Hoa sinh viên của bố tặng vào dịp 20.11 năm ngoái. Bố chăm lại nở hoa vào tháng 4 này)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét