Bạn: Cuối mùa thu năm ấy, thứ hai đầu tuần đi học, chúng tớ
chú ý đến một người phụ nữ mảnh dẻ, trao tận tay cho cô giáo chủ nhiệm một cô
bé ở ngoài cửa lớp, dặn dò cô bé đôi chút, chào cô giáo chủ nhiệm rồi dời đi.
Cô dắt tay bạn vào giữa lớp, nói rằng hôm nay lớp chúng ta đón
một bạn mới chuyển về, tên bạn ấy là…. Cô mong các em đoàn kết và cùng giúp
nhau học tập thật tốt. Chúng tớ cùng vâng ạ rõ to và hoan hô chào đón bạn.
Bạn đứng cạnh cô, mặc một chiếc quần vải xanh chéo, chiếc áo
dài tay màu trắng với chiếc cổ lá sen được thêu một khóm hoa nhỏ xinh, mắt
không nhìn chúng tớ mà nhìn về khoảng tường cuối lớp. Tóc bạn cắt rất ngắn, lộ
cái cổ cao và khẳng khiu. Tớ ngồi đầu bàn thứ hai, có thể nhìn thấy rõ vệt gân
xanh nối từ đuôi lông mày đến thái dương của bạn. Ngoài cái mái tóc bị cắt ngắn
đến mức cũn cỡn kia, chúng tớ thấy bạn thật trắng, thật xinh, thật thơ ngây.
Cô xếp cho bạn ngồi ở đầu bàn thứ ba, bạn Huy phải dịch sang bên
cạnh. Vậy mà vừa ngồi vào chỗ, bạn gấp rút lôi ngay ra một cái thước kẻ đặt lên
bàn phân chia ranh giới với Huy. Chúng tớ hiếu kỳ thi nhau nhòm ngó bạn…
Tôi (thầm nghĩ): Tớ vừa trải qua một mùa hè dữ dội… vết thương
trên đầu vẫn chưa lành, mái tóc bất hợp lý kia là do ông nội cắt để phẫu thuật
khỏi nhiễm trùng. Bố mẹ chuyển nhà và chuyển trường cho tớ. Chuyển tới lớp mới
khi vừa qua cơn sang chấn tinh thần, tớ vẫn chưa thể hoà nhập được với tất cả mọi
người, luôn tự mình tạo ra một hàng rào chắc chắn ngăn cách chính mình với thế
giới xung quanh, tự mình bảo vệ lấy mình…
Bạn: Bạn ít nói ít cười, hầu như không tham gia vào bất kì trò
chơi nào cùng chúng tớ. Chúng tớ tha hồ chơi chuyền chơi chắt, chơi trồng nụ
trồng hoa… Bạn đứng hay ngồi ở ngoài xem, thi thoảng mới nhoẻn miệng cười. Lúc
đầu chúng tớ vô cùng khó chịu, mách với cả cô chủ nhiệm. Cô bảo đừng giận bạn,
bạn vừa ốm dậy nên còn mệt, cố gắng để bạn hoà nhập và thích nghi, bạn hát rất
hay đấy.
Một buổi lao động quét dọn vườn trường, giải lao, khi chúng tớ
thi nhau xin xỏ cắn một miếng trong một vài que kem mà một số bạn được bố mẹ
cho tiền mua ấy. Tớ và Oanh cùng nhìn về phía bạn đang ở một góc vườn dùng cành
cây đào bới gì hăng lắm. Tớ rủ Oanh đến chỗ bạn xem, thì ra, bạn đang đào một
cái hố nhỏ để chôn một con chim sẻ chết, bị kiến bu đen. Bạn giật mình khi
chúng tớ đi đến, ngẩng lên nhìn bằng đôi mắt ầng ậc nước. Chúng tớ giúp bạn
đuổi bọn kiến đi rồi gói con chim nhỏ bằng một chiếc lá bàng, cùng nhau chôn nó…
Từ đó, bạn rẽ một lối nhỏ cho chúng tớ bước vào thế giới riêng của bạn, bước vào
tâm hồn bạn… Từ đó, chúng mình thân nhau cho tới khi mỗi đứa một nơi rồi ngày
hôm nay gặp lại, sau hơn 20 năm…
Tôi bất ngờ và xúc động khi các bạn vẫn còn nhớ từng kỷ niệm
nhỏ về tôi như thế, sau hơn 20 năm…
(Mùa thu trôi qua, mùa đông trôi qua, mùa xuân, ngày tết bố đưa đến nhà bạn của bố chơi mà tóc vẫn còn ngắn thế này, hỏi sao mùa thu năm ấy khi mẹ đưa vào lớp mới các bạn không thắc mắc?)
(Hơn 20 năm sau)

.jpg)



Nếu không có những ỷ niệm, đời sống sẽ buồn chán hơn nhiều. Chị nhỉ?
Trả lờiXóaEm hân hoan cùng với ngày chị gặp lại hơn 20 năm trước!
Mà chị trẻ quá, mơ màng quá ! ^_^
Trả lờiXóaChị hình dung nếu được gặp em ở Hà nội sẽ vui đến mức nào?. Chị chờ em nhé!!!
XóaCô nàng xinh đẹp đây rồi , vậy mà Mecghi không nói với cô .
Trả lờiXóa