… Trung tuần tháng 4, phòng tôi đón thêm một nhân viên mới.
Cô lễ tân chuyên lo việc ăn gì và ở đâu lại đang nghỉ vì con ốm, thế nên buổi
trưa có chỉ thị tôi đi đặt phòng. Tôi rủ một đồng nghiệp nữ đi cùng, tới chỗ mà
gần đây anh thường đưa tôi đến, trong lòng không hiểu vì sao cứ nhen nhóm một
tia hy vọng, được gặp anh ở đây. Tâm trạng lại nảy sinh sự hồi hộp trong mong đợi,
nếu gặp anh ở đây, tôi sẽ thế nào?.
Buổi trưa mọi người cùng đến, phòng tiệc đông người ồn ào và
náo nhiệt. Trên bàn rượu, ai cũng đều uống rất vui vẻ, tôi mơ hồ dõi mắt nhìn
ra bốn phía chung quanh, vẫn mong chờ không thực tế, bỗng nhìn thấy một gương mặt
vừa lạ vừa quen, tôi nhận ra một người bạn của anh, khẽ nghiêng đầu chào anh ấy,
đồng thời nhìn thấy bóng dáng anh, đang ngồi quay lưng lại phía chúng tôi…Không
phải trong mơ, anh rõ ràng đang ở rất gần, cho dù tôi quay đầu vào mà định thần
lại, lại quay ra nhìn về phía ấy, tôi nghe thấy tiếng nói của anh, tiếng nói với
âm vực sâu và rộng đầy nam tính, không thể lẫn với bất cứ người nào. Tôi ngơ ngẩn
mãi nhìn về phía ấy, vô thức thầm gọi trong lòng: “Anh. Sao anh ở đây?”.
“Sao cứ nhìn mãi thế?, cháy áo người ta rồi”- Chị đồng nghiệp
huých vào vai phải khiến cho tôi giật mình quay lại, trong lòng dường như đột
nhiên xuất hiện thêm một vài thứ vừa bối rối vừa hạnh phúc, đè lên lồng
ngực nơi trái tim tôi đang đập, khiến tôi không biết thế nào mới ổn. Anh xuất hiện làm tôi muốn bỏ mặc tất cả, rất
lâu rất lâu tôi mới có thể bình tâm trở lại…
Tôi quay đầu để được
nhìn thấy anh thêm lần nữa, anh đã ngồi sang phía bên kia, đối diện với tôi. Tốt
biết bao.
Chắc là việc công ty đang rất bận, má anh hơi gầy đi, dáng
vẻ rực rỡ của anh, thần thái ưu tú của anh, trong lòng tôi ghi nhớ biết bao lần.
Chúng tôi nhìn nhau… nhìn nhau, hạnh phúc bởi bí mật ngọt ngào không ai hay biết
ấy. Trong mắt anh, tôi có thể nhìn thấy bản thân mình…
(To be continued)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét