(Chiều tối thứ 7, trước giờ đi lễ, tại Sống. Sơ gửi cho hai búp bê được đặt tên Linh Đan, khâu tay từ vải vụn)
… Một lát, lại quay đầu về phía có anh, không thấy anh đâu,
tôi cũng rời khỏi chỗ ngồi mà đi ra ngoài cửa. Gặp anh ở đây, tôi gọi khẽ:
“Anh”.
“Nhìn thấy xe của em, đoán là em đang ở đây mà” - Anh mỉm cười
nói với tôi như thế.
“Hôm nay phòng em đón nhân viên mới, em đi đặt chỗ thay cho
cô lễ tân, cố tình chọn nơi này hy vọng được gặp anh, không ngờ em được gặp anh
đúng như em mong đợi”.
“Em vào đi, lát anh qua chúc rượu mọi người nhé”.
“Vâng” - Tôi hạnh phúc khi nghe anh nói rồi vui vẻ đi vào,
lòng thầm nghĩ: Anh, cho dù gai góc mạnh mẽ cỡ nào, có phải khi bên người phụ
nữ anh yêu thì vẫn cứ dịu dàng như thế?...
Sự khác biệt giữa uống rượu và uống nước là gì? Rượu càng
uống có lẽ sẽ càng ấm, nước càng uống có lẽ sẽ càng lạnh. Khi người ấy ở đây mà
không cách gì để được ở gần bên người ấy, càng muốn tỏ ra bình thường thì thực
ra lại rất bất bình thường. Tôi chờ đợi người ấy sang bàn nơi chúng tôi đang ngồi,
chờ đợi phút giây hiện diện của người ấy trước những người đang ngồi cạnh tôi đây
và tự hỏi: Vì sao trong sinh mệnh có một người với mỗi một ánh nhìn, mỗi một nụ
cười, mỗi một câu nói lại đặc biệt với tôi đến thế?. Và, trong khoảng không chờ
đợi chỉ mình tôi biết ấy, tôi cảm thấy nỗi nhớ anh đến sâu tận trong tim, vô cùng vô tận, không
thể tách rời…
Anh đến bàn tôi chào hỏi mọi người và chúc rượu. Họ bất ngờ,
ngạc nhiên và dường như cảm thấy mất đi sự tự tin trước anh. Còn tôi khi ấy, cố
gắng trong tuyệt vọng dùng cái đầu lạnh để chế ngự sự tự hào, đếm trái tim mình
đang gõ những nhịp nồng nàn và mãnh liệt
yêu thương…
Tiệc tan, tâm trạng tôi không hiểu sao có phần sa sút. Tôi
qua bàn anh chào tạm biệt, anh đứng đậy tiễn tôi ra cửa và chu đáo dặn:
“Em về cùng mọi người, lát anh điện thoại em nhé”. Tôi vâng anh rất khẽ, cố gắng
che dấu tủi thân từng bước từng bước xuống những bậc cầu thang, xốc lại tinh thần
quay trở về thực tại…
Chiều có một cuộc họp tôi không buộc phải tham gia, nhưng theo như lời trưởng phòng lúc gặp tôi ở
ngoài hành lang nói: “ Em nên tham dự”. Tôi ngầm hiểu có ý tứ gì sâu xa trong đó liền từ chối: “Dạ thôi,
để em làm nốt những việc của sáng nay”.
Cánh cửa phòng làm việc khi tôi về đến nơi đã thấy mở rộng
hơn thường lệ. Bước vào phòng không ngờ người nắm giữ vị trí chủ tịch của buổi
họp chiều nay cùng hai người nữa luôn theo ông như hình với bóng đang có mặt tại
đây. Có lẽ ông vào đây đã khá lâu nên khi tôi chào ông theo phép tắc, tôi nghe
một trong hai người kia nói: “Người mà Thầy phải đích thân vào tận đây thăm hỏi
cuối cùng cũng xuất hiện rồi”. Ông bắt tay tôi nhưng quay lại nói với tất cả những
người bên cạnh: “Phấn đấu đi”. Sau đó, ông cùng họ bước vào phòng họp.
Có lẽ vì câu nói của một trong hai người kia, và cả câu nói
đầy khó hiểu của ông nữa, mọi người trong phòng nhìn nhau bằng ánh mắt vô cùng
phức tạp, những ánh mắt như xô tôi ra một ngã tư đường, đau nhói bởi cảm giác vô
duyên cùng cực. Có lẽ cũng đã quen rồi, tôi cũng từng tập nhìn thấy mình cô đơn,
để mình quen với sự cô độc, để những ngày như thế sẽ bớt hụt hẫng khi tôi đối
diện với những bản năng rất con người ấy.
Điện thoại của tôi reo, là trưởng phòng đang gọi: “Em lên đi”.
“Em xin phép, thực sự cuộc họp này không cần thiết sự có mặt
của em mà” - Tôi nhã nhặn trả lời và ngồi xuống bàn làm việc, hai tay chống cằm
suy tư, lặng lẽ nhìn sự lạnh lẽo của những người xung quanh, hít sâu, nhắm mắt thầm
nói với bản thân: Mình có thể kiên cường đối diện...
Điện thoại của tôi reo báo tin nhắn vừa gửi đến: “Anh đã đi
rất nhiều nơi, gặp gỡ rất nhiều người, uống qua nhiều loại rượu, lại chỉ nhớ
duy nhất một người thôi”. Lòng tôi như một thung lũng sâu bị ai đó ném vào hàng
trăm viên đá cuội…
Điện thoại của tôi reo lên lần nữa, trái tim tôi mềm lại
khi thấy số điện thoại của anh, chờ tiếng anh, đợi tiếng anh, đột nhiên nỗi nhớ
không cách nào kìm nén, đột nhiên có cảm giác dám bới tung thế giới này vì anh.
Bới tung thế giới này vì anh ấy, vì người đàn ông mà rồi sau đó, khi đọc được
những tủi buồn trong giọng nói của tôi, đọc được những tủi buồn trong đôi mắt tôi
đã trì hoãn lại mọi công việc, dành cho tôi tất cả yêu thương…
(To be
continued)



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét