… Trước ngõ nhà tôi có
một bóng đèn, từ đó vào nhà là 570 bước. Nếu nói thời gian đã bước sang năm thứ
6, vậy thì càng khiến cho tôi mong chờ khoảng cách này xa hơn nữa mỗi khi được
trở về cùng anh, tay trong tay anh, cho đến khi chúng tôi nói lời tạm biệt.
Đôi khi, rất sợ phải ngoảnh lại phía
sau, sợ phải biết sau lưng là trống vắng, sợ anh sẽ không quay đầu nhìn tôi
thêm lần nữa, vì thế mà bước hụt chân… “Anh sẽ quay lại chứ?”, tôi thầm nghĩ,
“Sẽ quay lại và ôm lấy tôi lần nữa chứ?”… Anh quay trở lại, ôm tôi vào lòng thêm lần nữa và nói yêu tôi.
Anh quay trở lại, bởi cho đến tận bây giờ những âm thầm lo lắng và yêu thương của
anh dành cho tôi vẫn vẹn nguyên như thế. Anh quay trở lại, chỉ đơn giản bởi một
điều thôi, một khi người đàn ông thương người phụ nữ của mình, chắc chắn là anh
ấy sẽ quay trở lại.
Tôi chìm vào giấc ngủ với những mộng mị
đan xen, nhìn thấy anh làm lễ kết hôn, nhìn thấy anh bên cô dâu mới. Cuộc sống
bình yên tĩnh lặng trôi đi, tôi làm mẹ nuôi của các con anh, thật thương
yêu các bé. Cuộc sống như thế không phải cũng rất đẹp sao?, không oán
hận, không đau đớn, tình yêu cũng không thể nào phai nhạt, dịu dàng buồn bã như
mùa thu. Tôi cùng anh chuyện trò, trải qua những ngày tháng, rồi sau đó, khi
màn đêm xuống, tôi xoay người, nước mắt rớt xuống trong đêm tối nơi anh không
nhìn thấy, còn dưới ánh mặt trời… anh nhìn thấy… là nụ cười tươi sáng của tôi.
Rồi sau đó, khi những phồn hoa náo nhiệt phai mờ, tôi và anh, sẽ cùng già đi…
Tôi gặp cả người đàn
ông mà tôi rất mực kính yêu trong giấc mơ của tôi nữa, anh thật giống ông, thần
thái, khí chất, đôi mắt, sống mũi, lông mày… Ông nói: “Nhi, sao không khóc lấy một lần để rồi bác đón
con đi, để rồi tái sinh và thản nhiên yêu thương anh ấy?... Nhi, có đôi khi
trong cuộc sống, kết hôn chỉ là kết hôn thôi!”...
Kết hôn chỉ là kết hôn
thôi?, tôi đã chưa từng có lấy một giấc mơ nào cả cho riêng
mình, cho đến khi gặp anh, và như thế, dẫu cho tình yêu không kết quả, chỉ
cần nở hoa, màu sắc đã rực rỡ rồi. Được trông thấy màu rực rỡ ấy, kết quả không
quan trọng, quan trọng là không để cho bản thân mình tiếc nuối…
9h sáng thứ hai đầu tuần, cơ quan tôi và
một vài đơn vị cùng ngành có cuộc họp đấu thầu với Nga về việc cung cấp dữ liệu
chuyên ngành tại những trọng điểm ngoài khơi. 8h sáng, sếp gọi tôi lên, vẻ mặt
đầy quan trọng: “Đây là dự án lớn, khẳng định năng lực của cơ quan, nếu trúng
thầu sẽ gây tiếng vang trong toàn bộ. Như em đã biết, mỗi đơn vị có một đại
diện để phát ngôn về chức năng, nhiệm vụ cùng sự cạnh tranh để trúng thầu. Ngày
hôm nay em sẽ đảm nhiệm vị trí ấy.”. Sếp dừng lại một vài giây rồi nói tiếp:
“Quả thật không dám gây áp lực cho em, nhưng mọi người đều kỳ vọng có được dự
án. Em cố gắng. 9h có mặt tại hội trường”.
Tôi đứng lên và nói: “Em sẽ cố” rồi bước
xuống phòng mình.
Năng lực hay chức năng nhiệm vụ để có
thể đảm nhiệm được những công việc trên… tất cả mọi thứ đều được liệt kê rất
chi tiết trong bộ hồ sơ rồi. Tôi nghĩ người phát ngôn đại diện ngoài việc trong
thời gian có giới hạn phải diễn đạt về tất cả những gì liên quan đến chuyên môn
khô khốc ấy cần phải tiếp cận họ theo một cách nào đấy khác với những đơn vị
bạn. Mà cách nào, cách nào nhỉ?. Tôi bối rối và không hiểu sao cầm máy
điện thoại lên gọi về cho mẹ: “Mẹ, có thể khái quát cho con đặc tính của người
Nga trong tác phẩm Sông Đông êm đềm bây giờ được không?”
“Có chuyện gì thế con?” - Mẹ tôi hỏi.
“Con còn nhớ những tâm hồn Nga, những cá
tính đặc biệt của họ trong những tác phẩm mà con được đọc như Puskin, Chiến
tranh và hoà bình, Thép đã tôi thế đấy… Cho con thêm kiến thức về họ nữa đi,
con phải làm việc với họ trong 45 phút nữa…”
Giọng của mẹ hồi hộp qua điện thoại,
khái quát về những con người trong tác phẩm nổi tiếng Sông Đông êm đềm. Sau
cùng mẹ hỏi: “Mà con có biết tiếng Nga đâu?.”
“Con không biết, tiếc quá, nhưng họ
thông thạo tiếng Anh mẹ ạ…”
(To be continued)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét