Tháng 10. Thành phố say ngủ trong buổi ban
mai và những con đường thênh thang chạy về phía trước. Ánh sáng của ngày mới và
đèn đường trong đêm nhập nhòa lẫn vào nhau. Những ban công đẫm sương. Những vòm
cây đọng nước. Em ở đây, vẫn ở đây, nơi thế giới thu mình lại, nhỏ như một hạt
cát, mỏng như một sợi tóc, dễ tan hơn cả con sóng biển vừa sinh ra…
Em băng qua đường trong một buổi sáng không
anh. Phố dài rộng lắm, đi mãi mà chẳng qua được bờ bên kia nỗi nhớ. Phố bắt đầu bộn bề với những mưu
sinh tất bật, chỉ có em , chỉ có em là thinh lặng giữa bao người, không biết
giấu nỗi buồn vào đâu. Trong đôi mắt, trong nụ cười hay giấu ở trong lòng, tựa
hồ như sóng ở đáy sông?.
Tháng 10. Em theo bạn đứng trước gian hàng
mỹ phẩm bày toàn son đỏ, lắng nghe cô bán hàng say sưa giới thiệu màu son mới,
rực cháy trên môi: “Phụ nữ tô son đỏ
luôn quyến rũ, giống như thỏi nam châm thu hút tất cả sự chú ý của đàn ông và sự
đố kỵ của đàn bà”... Bạn bật cười nói
vui: “Cô ấy lãnh đủ sự quan tâm và đố kỵ
rồi, để chị mua, em khỏi cần tư vấn cho
cô ấy”. Em chưa từng dùng son màu đỏ, trước giờ màu duy nhất em dùng là màu
hồng san hô. Em nghĩ son đỏ cũng đẹp mà cũng buồn, cũng mạnh mẽ mà cũng cô đơn.
Phía sau mỗi thỏi son đỏ có lẽ là những tâm sự không biết kể cùng ai, nên mỗi
sớm mai thức dậy, em không muốn quẹt qua môi mình những nỗi buồn như màu của
máu trong tim..
Tháng 10. Trong những buổi đêm khác nhau, em
đã mang những mộng tưởng, những ước mơ, những hứa hẹn thầm kín nhất gửi vào
trang viết, giống như một chuỗi bóng đèn nhỏ sáng lên ánh sáng mờ mờ, lặng lẽ
nằm dưới chân, soi rọi bóng đôi mình bên nhau khăng khít. Bàn tay nắm lấy. Chẳng
thể rời xa. Dẫu trên những ngón tay run rẩy ấy không có sợi dây tơ hồng buộc
lại, chỉ có chiếc nhẫn của năm nào như một lời
hẹn thề đính ước, để rồi từ đó, niềm tin về tương lai lại được nảy mầm và vun
xới bằng hàng vạn yêu thương. Đêm, rồi sẽ ấm êm như vòng tay anh mỗi lúc
anh ôm lấy em vào lòng; rồi sẽ bình yên như vùng ngực anh mỗi lúc em bế tắc bất
an dụi vào anh bao dung che chở, nụ cười trên môi tiễn em vào giấc ngủ, trán
còn in dấu môi anh.
Tháng 10. Anh có biết không?. Em và chiếc bóng
cô đơn của mình luôn nhớ anh.. Em nghĩ nỗi nhớ có phương thức truyền tín hiệu
của riêng mình. Em nhớ anh nhiều, anh sẽ thấy ấm áp. Em nhớ anh sâu lắng, anh
sẽ ở bên em. Những nỗi nhớ da diết đan cài trong khoảnh khắc mình xa cách… Anh
à, anh có nhớ em nhiều như là em đã nhớ
anh?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét