Thứ Năm, 23 tháng 10, 2014

Days



 Em nhớ Cha từng nói: “Tâm hồn chúng ta được sinh ra, là để chờ đáp lại niềm yêu mến đến từ một tâm hồn khác. Nó giống như chiếc ống sáo, sẵn sàng reo lên khi có ngọn gió mùa hè, dẫu là một bản nhạc rầu rĩ lúc ban trưa”. Em giống Cha ở chỗ, đã thương ai là thương tới chết, đã đợi ai là sẽ đợi cả cuộc đời. Giống gì không giống, lại giống Cha cái cô đơn, và yêu thương chính nỗi cô đơn đó, như cái miếng bông gòn nhỏ, thấm nước vào là giữ hoài không nhả, không nhả cho nhẹ bớt những muộn phiền.
Buổi đêm, những đêm cuối tháng 10 lành lạnh. Buồn ghê lắm. Nỗi nhớ của em đứt quãng. Và nước mắt thì cứ chảy nghiêng. Anh à! Em khóc một chút thôi, xong rồi em sẽ nín. Đôi lúc nước mắt trở nên đáng quý hơn cả một nụ cười, nụ cười có thể tặng cho bất cứ ai. Nhưng nước mắt thì chỉ dành cho những người mà ta không bao giờ muốn mất. Khoảnh khắc cô độc nhất là khi em phải tự nói với chính mình. Mình thương mình mà, có phải không?. Thế giới song song. Có ai gánh hộ em một chút gánh phong trần.
Ai đó đã từng nói, không có hạnh phúc nguyên chất dành cho người lớn, chỉ có hạnh phúc được thỏa hiệp. Có phải chính vì thế mà rất nhiều người vẫn luôn từ chối lớn lên?. Vào thời điểm không kìm lòng được mà khóc như đứa trẻ đã qua đi, lại ao ước với ai đó trong hành tinh bận rộn này, mình thực sự quan trọng, quan trọng đến mức anh sẽ nhìn thấy ánh mắt em u buồn, sẽ nhìn thấy trong em có một vết thương lòng còn tấy đỏ những yêu thương, sẽ ôm em và nói: “Anh xin lỗi em. Để em chờ đợi”. Và mỗi buổi sáng khi thức dậy, anh sẽ còn nhớ được, người con gái ấy, đã để lại một mùi hương như  thế, trên mình.
Hôm qua, hôm qua, đầy ắp những ngày khó nhọc. Em không thể chống cự lại cảm giác miên man ngọt ngào mỗi lúc chúng mình rời thành phố, đi đến những miền xa… Em nhớ café thơm trong quán quen, nhớ bắp ngô nướng trên con đường chúng mình đi dạo ấy. Em nhớ ngày đầy gió, bàn tay em không rời khỏi tay anh…
Anh à, mùa thu sắp cạn rồi, hãy đưa em đi đến một miền xa nào đó, nhé anh…


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét