Tháng 5 trôi qua, tôi bắt đầu mơ về những cơn mưa mùa hạ, những
giọt mưa xôn xao thi nhau rớt xuống tạo thành những đường nét thẳng hàng và ngay
ngắn cùng với âm thanh của bản giao hưởng ngọt ngào. Tôi bắt đầu mơ về những
buổi sớm mai, khi thành phố còn chưa bị bao trùm bởi những ồn ào và khói bụi,
có người đi ngang, hạ cửa kính xe xuống và mỉm cười với tôi. Tôi bắt đầu mơ về
những buổi sáng cafe cùng anh ấy, dịu dàng và tinh khiết đến nao lòng. Tôi bắt
đầu mơ về biển, một lần thôi, cuộn tròn trong ngực anh ngắm hoàng hôn xuống, tay
trong tay anh ấm áp bình yên, những cơn sóng bạc đầu mơn man mãi đôi chân và
rồi cuốn ra ngoài khơi xa tất cả những muộn phiền. Tôi bắt đầu mơ về những ngày
tháng sau này, được cùng anh chầm chậm già đi, vui buồn đều chia sẻ, tháng năm
có nghiệt ngã thế nào chăng nữa, tôi mãi là bảo vật trong trái tim anh… Những
giấc mơ ấy đôi khi đã tìm đến tôi, và đôi khi tôi tự tìm đến chúng…
Tôi bắt đầu tháng 6 bằng những điều lãng mạn trong tưởng
tượng. Để rồi trong một phút giây nào đó lại muốn lôi trái tim bé nhỏ của mình
ra khỏi lồng ngực, giơ lên trước mặt mà chất vấn: “Có bệnh không?, vì sao lúc
nào cũng tràn ngập hình bóng của anh?”. Để rồi sau đó lại tự nhủ với lòng mình,
nếu là tưởng tượng thì sự tưởng tượng ấy cũng chỉ giản đơn và dịu dàng như thế.
Sẽ như thế thôi, là hạnh phúc rồi…
Chúng tôi ngồi một xe cùng lên hội trường Bộ tham dự cuộc họp khẩn
báo cáo kết quả và triển khai việc đào tạo sử dụng thiết bị chuyên nghành của
ban lãnh đạo sau chuyến công tác vừa kết thúc. Họp xong, mọi người đứng ở hành
lang đợi giám đốc gặp lãnh đạo cấp trên có chút việc riêng. Tôi và chị trưởng
phòng SM vừa chuyện phiếm vừa cười khúc khích cho tới khi giám đốc trở ra, nhìn
tôi khoát tay nói: “Em vào đi, chủ nhiệm cần gặp, mình em thôi.”. Tôi bối rối,
đứng ngây ra trong tình thế khó xử. Trưởng phòng SM đẩy nhẹ tôi về phía trước
cùng cái nhìn đầy thông cảm: “Em cứ vào xem có chuyện gì, mọi người đợi em ở đây” .
Tôi cắn môi nhìn chị và nói nhỏ: “Chờ em nhé”, hít một hơi thật sâu, lấy lại
trạng thái lãnh đạm thường có đi về phía phòng ông, lần đầu tiên, chỉ có một
mình. Tôi giơ tay gõ cửa, mắt nhìn về phía chị như muốn nói chị hãy ở yên đấy
chờ tôi một lát. Dường như là hiểu ý, chị gật đầu…
Ông đứng lên đi về phía tôi, đưa tay ra bắt và hỏi: “Em khoẻ
không, công việc ở nhà ổn cả chứ?”
“Vẫn ổn ạ” - Tôi trả
lời - “Mọi người đang đợi ở ngoài cửa, chủ nhiệm có việc gì giao cho em ạ?” -
Tôi vẫn đứng nguyên tại chỗ, tay ôm tập tài liệu trước ngực nhìn ông hỏi.
“Đừng trẻ con thế, Nhi, em ngồi xuống đi”
Tôi căng thẳng ngồi xuống chiếc ghế sofa, ông đi lại bàn làm
việc của mình, lát sau đi về phía tôi, trên tay là một chiếc hộp màu đen thẫm
buộc sợi dây lụa đỏ: “Quà cho em. Cảm ơn sự chuẩn bị chu đáo và đầy trách nhiệm
với công việc. Tôi thấy em không đeo bất kỳ món đồ trang sức nào ngoài chiếc
nhẫn trên ngón tay áp úp, tôi hình dung món đồ này sẽ rất hợp với con người và
tính cách của em”.
Tôi ôm chặt hơn tập tài liệu vào lồng ngực, tìm từ ngữ để
thoái thác, tư thế ngồi thể hiện ý muốn đứng lên. Dường như đoán chừng được ý
định, rất nhanh, ông tháo sợi dây lụa đỏ, mở chiếc hộp và đưa về phía tôi chiếc
đồng hồ cùng câu nói: “Chỉ có Longines là hợp với em thôi, chỉ có chiếc này là
vừa với cổ tay bé xinh của em nhất, em hãy nhận lấy đi”
Bỗng dưng, tôi thấy lòng mình trở nên bình lặng hơn bao giờ
hết, những bối rối và căng thẳng ban đầu bỗng tan biến đi, tôi nhìn ông, nhẹ
nhàng từ tốn nói: “Cảm ơn anh, cảm ơn những đánh giá và những suy nghĩ tốt đẹp
anh đã dành cho em nữa. Còn món quà này em không thể nhận, cũng như không thể
đeo vừa một món đồ mà ngay từ đầu đã không phải của em. Để mọi người chờ
đợi ở ngoài kia thật bất tiện. Em xin phép về đây ạ.”
“Nhi, em có biết đàn ông thất bại nhất là khi nào không? Là ở
bên người phụ nữ mình yêu như thế này... nhưng tôi lại không thể có được em nên
trái tim rất đau đớn.” - Ông nói - “Em không muốn trở thành người phụ nữ thành
đạt sao?”
Tôi im lặng đứng lên bước về phía cửa, quay lại dũng cảm trả
lời ông: “Thành đạt mà mỗi người phụ nữ muốn đạt được trong cuộc đời này thực
sự có rất nhiều. Nhưng được sống với chính bản thân mình mong muốn, yêu và được
yêu bởi người đàn ông duy nhất của mình mới là sự thành đạt lớn nhất, với em”.
Tôi đi về phía mọi người, nhoẻn miệng cười thật tươi tránh
những ánh nhìn nhiều hàm nghĩa: “Em xin lỗi để các anh chị phải chờ, mình về
thôi.”
Trên xe, tôi trở nên lặng lẽ trước những bông đùa, lặng lẽ thu
mình vào vỏ ốc đôi lúc cũng là cách để tránh những tổn thương. Có vạt nắng rơi
trên ngón tay áp út, sáng bừng chiếc nhẫn anh từng nhẹ nhàng đeo vào tay tôi, để
rồi từ đó giả sử hàng ngày có hàng nghìn tiếng nói vang lên bên cạnh, thì tôi
vẫn chỉ chờ đợi tiếng nói của anh, chỉ có tiếng nói của anh là đi vào trái tim
tôi, và những ngày chờ đợi đã không còn gì đáng kể.
(To be continued...)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét