… Một ngày tháng 7 trời trong, những áng
mây màu lam phiêu du lãng đãng, trôi từ một góc trời này sang góc trời kia. Tôi
cảm thấy cô đơn ngay khi đang là một trong nhóm người đảm nhận vai trò điều
phối chương trình, tổ chức sự kiện cho hội thảo với COBSEA, địa điểm tại khách
sạn gần nơi anh làm việc. Đứng gần như cả buổi, đeo tai nghe, cổ áo gắn micro
siêu nhỏ, tất bật và cố gắng chỉn chu hết mức trong phạm vi công việc của mình,
vẫn thấy từ sâu trong tiềm thức, mình mặc định như ở đâu đó ngoài kia chứ không
phải trong căn phòng rộng lớn và nhộn nhịp này, thầm hỏi phải chăng mình tự kỷ,
khi mà không phải nỗi cô đơn nào cũng trống rỗng như nhau, bởi nỗi cô đơn
không nhìn thấy mới thực sự là nỗi cô đơn sâu nhất.
Hội thảo lớn và mang tính chất mở, ngoài vị
trí của những quan khách ngồi bàn luận, chúng tôi - những người còn lại đứng ở
phía dưới hội trường, cùng hướng lên màn hình theo dõi hình ảnh của những vùng
bờ biển các nước Đông Nam Á bị xói lở. Một người xa lạ đứng sát ghé tai tôi nói:
“Quả thực những nhà khoa học rất có sức hấp
dẫn, gặp khó khăn không từ bỏ, tinh thần nghiên cứu khoa học như thế đáng được
người ta tôn trọng.”
Tôi mỉm cười gật đầu đồng ý, mắt vẫn hướng
lên phía màn hình, thật sự không muốn cùng người ta nói chuyện.
“Anh là tư vấn quốc gia, nhìn thấy em từ
lúc bắt đầu, không thể không ấn tượng. Cho anh làm quen cùng em nhé?” - Người
xa lạ nói.
Tôi quay sang nhìn người xa lạ lịch sự trả
lời: “Trong khía cạnh nào đó, anh và em cùng đứng trong căn phòng này, có thể
coi nhau là đồng nghiệp”.
“Có thể thân hơn đồng nghiệp chút nữa
không?” - Anh ta nói. Vừa hay, tôi có điện thoại, nhã nhặn cáo từ, tôi nhanh
nhẹn đi về phía cửa rồi ra ngoài lắng nghe giọng điệu hối hả của cô bạn: “Đang
ở đâu, đến ngay, mình tôi không giải quyết được vụ này”.
“Chuyện gì thế, giờ chưa được, 11h30 được
không, đang hội thảo” - Cô ấy làm tôi cũng hối hả theo.
“Nhanh lên nhé, sắp lụt rồi”
“Uh, cố gắng”
…
Tôi bỏ về với bạn giờ trưa sau khi hoàn
thành nhiệm vụ, mọi người ở lại tiệc tùng chúc tụng lẫn nhau. Tôi khoanh tay
ngồi cạnh bạn mình, cắn môi, chăm chú nhìn Crazyl đang khóc…
Dường như, cuộc sống làm biến đổi bản chất
của con người. Có đôi khi sống quá lâu trong những điều giả dối, người ta đánh
rơi bản chất thật của mình. Khi cách nhìn nhận phụ thuộc vào con tim họ, một
ngày nào đó trái tim đổi thay, sẽ tạo nên bản chất đổi thay. Và nếu thế, nếu mỗi
tình yêu đều có hạn sử dụng, thì sẽ có bao nhiêu người nguyện mạo hiểm vì tình
yêu?. Bởi nếu tình yêu là thực sự, có ai không khát vọng một tình cảm tha thiết
vĩnh hằng?.
Quan niệm về tình yêu của Crazyl khác xa
tôi quá, điều quý giá nhất đối với tôi không phải là sự sáng chói của kim cương, không phải là xế hộp đắt tiền…
mà là cuộc đời sẽ có một lần, vì ai đó
quên đi bản thân. Cả đời sẽ có một lần, mãnh liệt yêu anh, không màng tất cả.
Sự tồn tại của anh giống như không khí, hoà quyện vào cuộc sống của tôi. Hạnh
phúc với tôi, là hít thở thứ không khí đó, và mỗi ngày, mỗi ngày trôi qua tôi lại yêu người ấy hơn và
càng lúc việc ở xa anh lại càng trở nên khó khăn hơn. Có những thứ, chịu đựng
một mình không hề là dũng cảm, mà là buộc phải chịu đựng như thế!
“Một ngày, cậu sẽ gặp được
một người đối xử với cậu như cậu mong đợi. Như mặt trời mọc và lặn chỉ vì cậu
vậy.” - Tôi gắng an ủi cô ấy.
“Như người ấy đang đối xử
với nàng ah?” - Cô ấy hỏi.
Tôi im lặng khẽ gật đầu -
“Uh, như anh ấy, người dưng thân thương của tôi ấy” - Tôi thầm nghĩ.
(To be continued)


Hà Nội, nếu giống chị, thì HN dịu dàng nhỉ, chị nhỉ? ^_^
Trả lờiXóaCảm ơn Mec bé bỏng, chị cứ chờ mãi để được đọc những bài viết sâu lắng của em.
Xóa