Thứ Bảy, 23 tháng 2, 2013

Cho giấc mơ sâu nặng nhất của cuộc đời!


Một ngày, cô chăm chú nhìn vào bức ảnh của anh, anh đang đứng bên bờ sông Hoàng Phố, gương mặt đẹp trai tươi sáng tựa ánh mặt trời, thần thái ưu nhã và cao quý. Nụ cười của anh, với đuôi mắt khẽ nheo lại, cả bầu trời xanh lam phía sau anh... Từ khi có anh, cả thế giới của cô đều là những ngày nắng...
(Tôi gói ghém những câu chuyện, bài viết của mình rồi mang sang ngôi nhà mới, để tất cả những ký ức thiêng liêng đẹp đẽ kia không bao giờ phai nhạt, trong tôi) 


 Bên kia bờ sông Hoàng Phố ( Truyện ngắn - Part 1)
  06/28/2012 12:46 pm

                Anh xa tôi, khoảng cách xa xôi ấy là cả đôi bờ Hoàng Phố. Từ trong sâu thẳm trái tim, tôi có thể chạm vào nỗi nhớ, chạm vào những bơ vơ…
Anh xa tôi, 8h sáng đã ngồi giữa những nhà khoa học, thực hiện nhiệm vụ khá quan trọng trong cuộc họp, lần đầu tiên tôi để hồn mình đi lạc mãi nơi đâu không thể trở về…
Anh xa tôi, bỏ ngoài tai những khả năng, cơ hội hợp tác với nước bạn về chuyên nghành khoa học phù hợp, tôi cứ miên man mãi với những dòng suy nghĩ, hình dung người ấy của tôi lúc này nơi đó đang làm gì, có nhớ tôi như là tôi đã nhớ anh?
“Please invite you to tea break for 30 minutes, then let's continue” - Tôi đứng lên nhỏ nhẹ với quan khách khi nhận được cái gật đầu của lãnh đạo ra hiệu có thể ngừng phần 1, lập tức tìm một góc riêng không phiền đến ai và cũng tránh để ai phiền tới. Tôi không dùng Capuchino như mọi lần nữa, tự pha cho mình một tách trà nhài thơm dìu dịu, muốn dùng hương thơm vương vấn này xoa dịu nỗi nhớ anh. Tự nhiên, những tủi buồn đã nằm ở đâu đó rất sâu trong tiềm thức, không dưng lúc này sao cứ dâng lên, dâng lên như thuỷ triều hết đợt này đến đợt khác,  khiến cho tôi dù đã cố gắng hít một hơi thật sâu vào trong lồng ngực, cố gắng mở to đôi mắt và quay mặt về phía khoảng sân rộng lớn trước hội trường... Nhưng có lẽ, sự cố gắng quá sức này đã bật thành nước mắt, để tôi nhất thời có được cảm giác dễ chịu hơn, thoải mái hơn? Hay trái tim tôi lúc này đã giống như một khối pha lê trong suốt, chỉ cần chạm nhẹ vào là vỡ, là nhói buốt?
Ngày hôm nay, tôi đã có một hành động vô thức bất thường chưa từng thấy giống như tôi trước đó. Nghĩa là, khi hình ảnh của anh choán ngợp hết tâm trí tôi, khi ngồi xuống cùng với tất cả khách mời, tôi đã đưa mắt nhìn lần lượt từng quan khách, cả quan khách của nước mình, cả quan khách của nước bạn. Tôi hy vọng có thể tìm thấy một người nào đó, có dù chỉ là một nét nhỏ nào đó giống anh. Tôi đã nhìn họ rất lâu, tôi đã tìm kiếm rất lâu, tìm hoài mà không thấy!
Tôi không thể tìm được ai đó có gương mặt với những nét đẹp và thần thái vừa nghiêm nghị thông minh vừa hồ hởi. Và với riêng tôi, anh hấp dẫn và gợi cảm bởi sự cao ngạo mà hài hước, trầm ấm và quá đỗi dịu dàng. Khi ở bên anh, khi nhìn vào mắt anh, tôi đã tin là có thiên thần, có tình yêu thật sự từ một người đàn ông định mệnh. Xưa nay, anh là người đàn ông duy nhất khiến cho tôi có thể cười nhiều đến thế, là người đàn ông duy nhất khiến cho tôi có thể yêu đến thế!
(To be continued)

2 nhận xét: