Ngày trở về, anh mang theo thương nhớ, ở
trong lòng anh ngày hôm ấy, tôi đã cảm thấy nước mắt là thứ không cần kìm nén
nhất trên đời, bởi nếu như ngay cả nước mắt tôi cũng phải nén vào trong thì những cô đơn,
tủi buồn và cả hạnh phúc khi tôi nhìn thấy anh nên lấy gì để chứng minh, lấy gì
để chứng minh rằng tôi đang tồn tại?.
Tôi chỉ muốn nói với anh, mỗi lần anh xa
tôi như thế, sao lòng tôi tả tơi đến vậy?. Mỗi lần anh xa tôi như thế, là đã
mang theo cả trái tim tôi. Mỗi lần anh xa tôi như thế, lý trí của tôi bị sao
lãng bởi sự sợ hãi và hoài nghi về vĩnh viễn, vĩnh viễn có phải là một từ ảo
tưởng được sinh ra trong nỗi cô đơn???
Anh có biết không?, có một số người, trong
đời mình sẽ yêu rất nhiều lần nhưng cũng có người, cả đời chỉ yêu duy nhất một
người thôi. Cho đến ngày sau, khi chúng tôi cùng già đi, nếu có kí ức nào đó bị
lãng quên mà tôi muốn tìm lại, thì đó là kí ức bên anh…
Những ngày sau đó, bề bộn và áp lực trong
công việc cuốn anh đi. Có đôi khi, đáp lại tin nhắn của tôi là im lặng. Chẳng
thể nói rằng tôi không buồn bã, nhưng vào lúc cuối ngày, chỉ cần nghe thấy
giọng nói của anh, cảm nhận được những lo toan và mệt mỏi của anh, trái tim tôi
thắt lại. Tôi ước mình có thể sẻ chia, có thể là chỗ dựa tinh thần cho anh.
Ngày hôm qua, khi mà những phiền nhiễu bủa
vây khiến cho tâm trạng không sao vui vẻ được. Như một đứa trẻ thu mình chuẩn
bị đối phó với sự bắt nạt cuả cả thế gian, tôi nhận được điện thoại của anh,
cúi đầu nghe, cảm giác cậy có anh, sự ngọt ngào không thể che giấu được khiến cho
khóe miệng cứ thế cong lên.
“Em đang làm gì?” - Giọng nói anh dịu dàng
qua điện thoại.
“Em đang bực mình ạ” - Tôi thành thực trả
lời, trả lời xong rồi bối rối khi cảm thấy những phiền nhiễu của mình thật
chẳng thấm tháp gì so với những phiền nhiễu, lo toan và trăn trở hàng ngày của
anh.
“Nói anh nghe xem nào” - Anh nhẫn nại.
Tôi kể những câu chuyện vụn vặt của mình
cho anh nghe, lắng nghe lời khuyên của anh trong từng trường hợp, cảm thấy tinh
thần phấn chấn hẳn lên…
“Thôi, chuẩn bị đi ăn cùng anh nhé” - Anh
nói với tôi sau đó.
“Vâng ạ” - Tôi trả lời anh.
Anh mặc một chiếc áo T - Shirt màu begie, nhìn
anh, tôi đột nhiên nảy sinh suy nghĩ, người với bộ dáng ưu tú kia, tư chất tự
tại đầy kiêu hãnh, phụ nữ say mê anh có lẽ đếm không sao hết, còn tôi, có lẽ
không phải anh yêu chỉ vì vẻ ngoài “xinh đẹp như hoa” mà Cha thường nói, tôi là
ai mà được anh yêu???. Vậy đấy, khi người đàn ông của bạn ở đây, thì tất cả
những người khác đều là vô nghĩa. Khi người đàn ông mà bạn yêu như sinh mệnh,
vốn dĩ rất kiệm nói những lời nói ngọt ngào nhưng lặng lẽ quan tâm, trong
lúc riêng tư nói “yêu em mãi”, thì nếu như cuộc đời có kiếp trước và kiếp sau,
nhất định bạn sẽ yêu anh ấy trước, nhất định sẽ nói cho anh ấy biết, trước đây
của trước đây em đã từng yêu anh…
(To be continued)

Cô nàng xinh đẹp viết hay quá !
Trả lờiXóaCảm ơn cô nhiều ạ!
Xóa