Thứ Hai, 6 tháng 5, 2013

"Rồi sau đó..." (Part 7)


Tôi ghạch đầu dòng lên tờ giấy một vài ý ngoài nội dung chính, còn 15 phút nữa cuộc họp sẽ bắt đầu, bước vào phòng dành riêng cho nữ soi gương, chải lại tóc và thoa lên chút son môi, quay trở lại bàn làm việc mang theo giấy tờ sổ sách. Tôi gặp trưởng phòng SM trên cầu thang, chị ấy nhìn tôi cười hỏi: “Sẵn sàng chưa?, vào cuộc nhé, hy vọng vào điều tốt đẹp!”. Chị hạ thấp giọng hơn nói tiếp: “Dù nếu có đạt được thì sau đó mình cũng chẳng được xu nào”. Tôi mỉm cười khẽ nói ra chiều bí hiểm qua tai chị “Đôi khi, những nhà khoa học làm việc không phải vì xu, mà làm việc vì lòng tự trọng trong nghề nghiệp, thế nên…mới đói thế này”. Tôi và chị nhìn nhau, phá lên cười.
Cơ quan là một trong gần 20 đơn vị tham gia cuộc họp, tôi lướt nhanh danh sách những đại diện phát ngôn, có 7 người là nữ, còn lại là nam giới. Phía Nga, Giáo sư - tiến sỹ khoa học Sergej là trưởng đoàn. Vị trí phát biểu của cơ quan gần cuối, khi ấy mọi người cũng khá mệt mỏi rồi, sự tập trung không còn cao nữa, tôi thầm nghĩ…
“Thưa ngài Sergej, thưa các ngài, thưa các đơn vị bạn. Tôi tin rằng trong bất cứ trái tim Việt nào cũng có nước Nga. Thế hệ chúng tôi, ngoài văn học nước nhà, những tác phẩm nổi tiếng của văn học Nga được đưa vào giảng dạy nhiều hơn bất kỳ nước nào khác.” - Có lẽ, sự mở đầu không ăn nhập gì với chủ đề của tôi đã khiến cho tất cả những người ngồi đấy tò mò và chú ý khi những xáo động vị trí phát ngôn chưa kịp qua đi. Sergej chăm chú nhìn tôi, ông ấy đặt ngón tay cái và ngón tay trỏ thành hình chữ V ở dưới cằm, đôi mắt thông minh, khoé miệng khẽ nhếc lên cười mỉm: “Bạn ấn tượng gì về những tác phẩm mà bạn được đọc thế?”. Lạy Chúa, tôi cần ông ấy hỏi mình câu hỏi này biết bao, tôi muốn bắt đầu từ sự lạc đề này để gây chú ý dựa trên thiện cảm, không muốn bắt đầu từ những chức năng hay nhiệm vụ chuyên môn mà ai cũng đã nói đến từ đầu cuộc họp kia. “ Tôi ấn tượng về một tâm hồn lãng mạn đầy chất thơ lại sẵn sàng đấu súng với người đàn ông đã chòng ghẹo người phụ nữ của mình, đó là Puskin. Tôi ấn tượng về một Paven với câu nói Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận… trong Thép đã tôi thế đấy. Tôi ấn tượng về những khu rừng bạch dương, về sông Đông êm đềm đẹp như tranh vẽ trong những áng thơ văn và tôi mơ một lần được đến. Tôi ấn tượng về sự trỗi dậy của trung tá kgb Putin đến tổng thống liên bang Nga. Tôi ấn tượng về các ngài, những nhà khoa học biển nổi tiếng đang ngồi nơi đây cùng bàn bạc để tìm ra những phương án tối ưu phát triển ngành khoa học ấy. Các ngài đang có trên tay bộ hồ sơ của chúng tôi, với tầm vóc của mình, các ngài hơn ai hết đánh giá được sự liên quan chặt chẽ về chuyên môn của cơ quan với dự án. Và tôi tin, nếu được hợp tác với các ngài thực hiện dự án này, một lần nữa chúng tôi sẽ đạt được những thành công tốt đẹp như hai lần hợp tác trước đây trong lịch sử, năm 1992 với xây dựng các trạm phao và năm 1999 với quản lý mực nước biển dâng tại 28 tỉnh.”.
Tôi kết thúc bài phát biểu của mình, lặng đi và nín thở nhưng luôn nhìn thẳng vào đôi mắt Sergej. Ông ấy giữ nụ cười trên môi, và hai bàn tay,  bắt đầu vỗ vào nhau tạo thành chuỗi âm thanh lộp bộp lớn dần, lớn dần… Mọi người vì thế cũng vỗ tay cùng với ông. Và tôi, cho đến cuối buổi họp đã là người duy nhất được vỗ tay sau phát biểu…
Cuộc họp kết thúc, tôi cùng mọi người tạm biệt đoàn nước bạn. Bắt tay tôi, Sergej nói: “Bạn có đôi mắt, giọng nói và cách nói chuyện đầy ám ảnh. Tôi hy vọng sẽ được nhìn lại đôi mắt này, nghe lại giọng nói này”. Tôi nắm tay ông chân thành trả lời: “Trước đó, mọi người đều nói rằng ngài thật khô khan và cứng nhắc, nhưng tôi nhận thấy rằng họ đã rất sai”. Sergej mỉm cười thân thiện khiến cho tôi tin vào một dự cảm tốt lành.
Bốn ngày sau, đầu giờ chiều chúng tôi được gọi tập trung trên phòng giám đốc. Bước vào phòng, giám đốc tuyên bố cơ quan đã thắng thầu và mở chai rượu vang đỏ mời tất cả mọi người cụng ly. Rất lâu, cơ quan mới có một tin vui như thế, mọi người hân hoan cùng uống rượu, tôi nhấp chút rượu trên môi, không ngọt và thơm như Monteverdi anh thường cho tôi uống, tôi nhớ anh, rất nhớ anh…
Chờ đợi một cuộc điện thoại, một tin nhắn hồi âm mà không đến không có nghĩa là bị bỏ rơi. Chỉ là anh ấy đã ở rất xa tôi, ở rất xa, rất xa. Vậy đấy, có thể bắt mắt nói dối bằng cách không nhìn, bắt chân nói dối khi đi theo hướng khác, miệng nói dối rằng không nhớ anh... Nhưng trái tim tôi, không sao nói dối được. Nó mang đầy hình bóng anh, bởi có lẽ, mỗi người chúng ta đều là một phần cuộc sống của một người nào đó, ở tận sâu trong trái tim, không thể tách rời. Tôi đuổi theo những suy nghĩ bướng bỉnh của riêng mình, rồi sau đó, nỗi cô đơn không còn đáng sợ, điều đáng sợ là tôi đã nhìn không thấy điểm dừng cuối cùng. Nhưng nếu như trong những ngày xa vắng đó, có một người nhớ mọi điều về bạn thì đó chính là một thứ hạnh phúc vô cùng, vô cùng xa xỉ, phải không???
(To be continued)

2 nhận xét:

  1. Đơn vị thắng thầu nhờ cách đặt vấn đề tưởng như lạc đề nhưng rất có duyên của một cô gái xinh đẹp ...lãng mạn và hiểu về những tác phẩm văn học của nước Nga ...hihi!
    Cô thích đoạn kết này của P "Nhưng nếu như trong những ngày xa vắng đó, có một người nhớ mọi điều về bạn thì đó chính là một thứ hạnh phúc vô cùng, vô cùng xa xỉ, phải không???"

    Chúc mọi điều tốt lành với cháu nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thật ấm áp khi cô ghé qua nhà.Cảm ơn cô nhiều ạ!

      Xóa