Ngày 27, những người còn ở lại cơ quan vui như tết khi ban lãnh đạo thực hiện chuyến công tác dài ngày. Tôi đọc tờ giấy nhắc công việc của sếp dán trên màn hình máy tính: “Em check mail hàng ngày và chủ động xử lý những công văn hợp tác quốc tế và khoa học công nghệ nhé!”. Tôi mở hòm thư, không có gì mới ngoài một bức thư được gửi vào ngày 26, từ nước Mỹ xa xôi:
“Chuẩn bị cho chuyến đi này tốt lắm, Nhi. Tôi đang ngồi ở sảnh
khách sạn cafe và xem lại những tài liệu mà em đã dịch. T2 và T3 hội thảo tại
đây, những ngày tiếp sau đó làm việc trực tiếp trên tàu hải quân của họ. Tôi đã
muốn được đưa em tới nơi đã xảy ra sự kiện ngày 11.9, đã muốn được đội chiếc mũ
của hải quân Mỹ lên mái đầu em, đã muốn được làm nhiều thứ cho em…
Tôi luôn tự tin trong cuộc
sống của mình có tới 90% sự việc tôi có thể làm được. Còn em, có lẽ chỉ có thể
làm được 10% thôi, phải không?. Nhưng 10% ấy, em lại làm được tới mức không
người nào có thể bắt chước. Chính vì điểm này, em đã làm cho tôi rung động sâu
sắc và tha thiết. Hoàn toàn không phải do nhan sắc đâu Nhi!
Vậy mà, thật tệ khi một người ở trong tầm mắt mình, nằm trong
trái tim mình nhưng mãi không bao giờ ở trong vòng tay mình.
Trên máy bay, mọi người tế nhị đùa rằng Sếp
vẫn có “biện pháp mạnh tay” với những người không thực hiện nhiệm vụ được giao
kia mà. Có phải tôi đã thất bại hết lần này đến lần khác khi không thể dùng bất
cứ biện pháp nào với một người thuần khiết như em?.
Nhi, phải chăng em đã có một ai đó bên
cạnh? Một ai đó đọng trong đáy mắt đầy kiêu hãnh và ám ảnh kia? Và nếu người
đàn ông ấy yêu em, em có thấy mình trong những dự định và tương lai của họ?...”
Tôi đã cảm giác cách dùng từ và cả cách đặt
những câu hỏi của ông có phần kỳ lạ. Khát vọng chiếm hữu những điều không thể
có chỉ làm cho con người càng trở nên phiền não khi đối diện với thực tế mà
thôi. Như việc cảm thấy thật tệ khi phải trông ngóng một cử chỉ của ai đó để có
thể cảm thấy mình hạnh phúc. Như việc ngước nhìn một bầu trời cao vợi quá xa
tầm với, không bao giờ chạm tay tới được, những ngón tay dẫu có dài thêm ra
cũng không thể chắp nối được vào với yêu thương…
Trưa, không gian tĩnh lặng đến mức nghe được
cả hơi thở của chính mình, vậy mà trên mạng đông nghịt những người không ngủ.
Vào trang Face book của em gái, tôi nhắn vu vơ: “Chị cần nghe thấy giọng nói
của Ai đó quá”. Không ngờ hình ảnh đại diện của cô ấy hiển thị trạng thái
“typing” (có lẽ thường trực trên Face book): “Vậy thì cầm điện thoại lên và gọi
cho ai đó đi”.
Tôi trả lời: “Ai đó đâu phải bất kỳ ai cũng
được. Thôi, nghỉ trưa một lát đi, coi chừng mà nghiện mạng xã hội”, rồi thoát
khỏi.
Cuộn mình trong chiếc áo vẫn ru tôi vào
giấc ngủ và thầm thì cùng “Ai đó”, người đã mang trái tim tôi đi mãi mãi, người
mà chỉ cần một vòng tay ôm tôi siết chặt cũng đủ để cho tôi biết rằng mình được
thương yêu và được chở che… Một nghìn chín trăm ngày một nghìn chín trăm đêm từ
khi yêu người ấy, vẫn là giấc mơ ngày nối tiếp ngày của tôi.
(To be continued)


Điệu đà quá , ảnh dưới đẹp , ảnh kia chụp trên xuống hay sao nên nhìn bị thấp đi ...hì hì !
Trả lờiXóaCảm ơn cô!
Xóa