Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013

“Rồi sau đó…” (Part 1)


 Có những ngày như thế, vầng trán rịn mồ hôi khi vừa ngấm thuốc hạ sốt. Điện thoại trên bàn rung lên hiển hiện dòng tin nhắn cộc lốc của cô bạn thân sơ:
“Lên mạng đi, có chuyện!”
Suy nghĩ mơ hồ, hô hấp mơ hồ, tôi bình thản đăng nhập vào yahoo mesenger, cô ấy đã hung hăng post lên dòng status: “Bull sheet!”.
Nhấp chuột vào tên cô ấy, nén tiếng thở dài, tôi rời rạc gõ: “Chuyện gì mà phải dùng đến những ngôn từ như thế?”
 “Đàn ông ngủ với đàn bà, xong, đàn ông cười nhàn nhạt rồi hỏi: “em mong muốn gì từ mối quan hệ này?”. Đó là loại gì?” - Cô ấy hấp tấp trả lời câu hỏi.  
Lòng tôi bỗng dưng vì những dòng chữ này mà cứng lại, môi có lẽ là do sốt, có lẽ là do không tự chủ được run lên nhè nhẹ, tôi nhíu mày:
“Là trong truyện hay ngoài đời thực?”
Cô ấy im lặng.
Tôi im lặng.
“Cứ cho là cả hai đi” - Cô ấy trả lời.
“Nếu là đời thực, chỉ có thể nói được hai từ “đáng tiếc”” - Tôi nhắn
“Đáng tiếc cho đàn ông hay đàn bà?” - Cô ấy hỏi.
“Cho đàn bà phóng túng, cho đàn ông gặp dịp thì chơi, cho lối sống buông thả coi tình yêu như một cuộc hò hẹn tốc hành” - Tôi chua xót gõ.
“Thế nhé, có chút việc bận rồi” - Tôi gửi tiếp cho cô ấy rồi rời khỏi mạng.
Sao lại điên khùng như vậy
Sao lại không có lý trí như vậy
Sao lại để cho mình không còn chút giá trị bản thân như vậy
Tôi im lặng nhìn vô định vào màn hình máy tính, vẫn không thể trả lời được câu hỏi vì sao. Có lẽ xót thương dành cho cô ấy trong tôi còn đủ lớn, xót thương dành cho sự khiếm khuyết về mặt tâm hồn.
Cô ấy từng nói tôi may mắn vì có anh, cô ấy từng hỏi vì sao anh nâng niu tôi như thế? Ngày Cha chưa mất, tôi cũng có lần mang những băn khoăn của mình để chia sẻ với Cha. Cha bảo mọi việc không tự nhiên mà có, một người đàn ông có tài, am tường và trải nghiệm như anh thừa thông minh để nhận ra ngoài nhan sắc, đâu là người phụ nữ xuất thân từ một nền giáo dục vô nhiễm và cầu kì.
(To be continued)


1 nhận xét: