Một ngày tháng ba nào đó, tôi gặp anh. Tôi đã không thể tin
được rằng từ giây phút ấy, giây phút tôi nhìn thấy anh sẽ làm thay đổi hoàn
toàn cuộc đời tôi, cũng như tôi sẽ không thể vắng anh trong suốt phần đời còn
lại…
Nhiều năm sau đó, nỗi nhớ vẫn ở bên tôi như hình với bóng. Đó cũng
có thể gọi là một loại dày vò, loại dày vò thân thiết nhất và cũng ấm áp nhất.
Mỗi khi tôi cuộn tròn trong ngực anh, đưa ngón tay thon mảnh của mình vẽ từng
đường nét đẹp như tạc tượng trên gương mặt anh. Tôi biết, có những thứ đã khắc
vào trong linh hồn tôi như thế…
Nhiều năm sau đó, vòng tay anh chưa bao giờ thôi ấm áp, rộng
lớn và vững chắc mỗi lần anh ôm tôi trong lòng. Trong trí tưởng tượng của tôi,
vòng tay anh giống như một con đập rất lớn, hoàn toàn bao bọc tôi, ngăn lại tất
cả những xót xa của thế giới bên ngoài, để tôi chỉ còn nghe thấy từng thanh âm
của nhịp đập trái tim anh, bình an gõ vào trái tim tôi, như thế…
Nhiều năm sau đó, trong dòng người và xe đi lại vội vàng buổi
sáng sớm, tôi vẫn giữ thói quen chăm chú nhìn bóng dáng những chiếc xe gần
giống như xe của anh trên đường, hy vọng một ngày nào đó đợi chờ và mong mỏi
của tôi lại trở thành hiện thực, có người đi ngang qua hạ cửa kính xe xuống để
mỉm cười với tôi.
Tương lai cách chúng tôi bao xa, cũng không ai biết ngày mai
sẽ thế nào. Cho tới bây giờ, đôi khi vào những ngày có gió, tôi vẫn cần phải có
dũng khí và sự kiên nhẫn để chờ đợi điện thoại của tôi reo, cuộc gọi từ anh,
giọng nói của anh để ngăn lại nỗi nhớ nhung như thủy triều dâng trào mỗi sáng, để
có cảm giác giống như được ở bên anh thêm lần nữa, để trái tim thôi bớt dày vò
bởi những tâm sự thầm lặng thế này.
(From a love story)
(Đi chùa cùng các chị ngày 05.03.2013)

Làm sao tớ add được cậu đây hả trời ?
Trả lờiXóaTớ sang nhà cậu, không tìm thấy cửa sổ để comment, làm sao bây giờ???
Xóa