Thứ Tư, 25 tháng 6, 2014

Gửi Cha



 Cha từng nói Cha thích nhìn ngắm những vì sao. Bởi bất luận thế nào cũng nhìn thấy chúng, luôn luôn như vậy, mặc dù ánh sáng hơi mờ, nhưng vĩnh hằng hơn vầng trăng sáng tối khuyết tròn, nếu có mây là trốn, thay đổi khôn lường.
Cha ơi, khi con lớn lên, con thấy trên đời này những thứ có thể vĩnh hằng quá ít, đâu nhiều như sao!
Cha từng nói con là cô bé con nhạy cảm với cái đẹp, với nỗi đau nhất trong cuộc sống mà Cha từng biết.
 Cha ơi, khi con lớn lên, con đã thấy nhạy cảm là rất khổ. Nhìn được một số việc không nên nhìn. Đoán biết được một số việc không nên biết. Rồi tự buồn. Tự đau. Tự chịu. Người nhạy cảm là người thích đập vỡ an yên của mình để đổi lấy sự phiền muộn. Cho đến khi ngoài kia nắng vàng ươm trở lại, tự vươn mình mà đón dậy ban mai trên bầu trời cũ, mặt trời cũ. Tự an ủi mình những đám mây sẽ khác, cơn gió cũng khác và lòng sẽ chẳng còn đau đớn nữa… phải không Cha?.
Cha từng nói đôi khi con người ta vẫn rất hay vô lí, yêu thương một ai đó vô điều kiện đến mức không thể dừng lại được, rồi lại tự cho rằng người ấy cần phải có một thứ trách nhiệm gì đó để đáp lại bản thân mình.
Cha ơi, khi con lớn lên, con mới biết trên đời thực sự có một người như thế, người mà con muốn ở bên, hay đơn giản chỉ là biết rằng anh ấy đang đợi con và con có một nơi nào đó để vội vàng chạy đến, để lắng nghe tiếng thở của anh cũng khiến cho con yên lòng, dẫu đôi khi tim con sẽ nhói đau lên một chút…
Cha ơi, người khác thường nói rằng con luôn có vẻ bình tĩnh và dửng dưng. Chỉ có Cha là biết, sự bình tĩnh và dửng dưng lúc này đã đổi bằng bao nhiêu nước mắt. Tất cả những tổn thương và đau đớn, tất cả trải nghiệm trong cuộc đời đều là để đào tạo, rèn luyện con. Và Cha luôn nói: “Đừng nói năm tháng tàn nhẫn, kỳ thực nó đã rất dịu dàng đối với con." Phải rồi, năm tháng đâu tàn nhẫn, một cuộc đời dừng giữa lưng chừng. Kiếp con người, sao mà mong manh quá vậy Cha?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét